Giải oan Thứ Năm, 13/05/2010 11:13

Ba chàng trai với hơn 10 000 ngày oan trái

Kỳ VI : Bên mẹ là mùa xuân

20 năm nuôi con không ai hiểu con hơn bằng người mẹ, bà không tin con mình phạm tội, bà chạy khắp các cửa để kêu oan cho con.
Lợi nhớ như in buổi chiều định mệnh 12-12 -2000 khi người ta đến nhà mời Lợi ra UBND xã "nhờ tý việc", bà Nguyễn Thị Hưng (mẹ Lợi) thất thần nhìn con, dường như linh cảm của người mẹ mách bảo tai họa đang sập xuống đầu con trai mình. Khi Lợi ngồi trên xe đi rồi bà còn tất tả chạy theo gọi với: Xong việc về với mẹ ngay con nhé. Lợi bình thản đáp: Mẹ yên tâm, không có chuyện gì đâu, con sẽ về ngay. Lợi không thể ngờ phải hơn 3.000 ngày sau Lợi mới được về bên mẹ.

Bà Hưng và Lợi

Khi nhắc về chuyện của Lợi, nước mắt vẫn không ngừng chảy trên gương mặt bà Hưng, bà vô cùng sốc khi người ta cho biết Lợi tham gia vào vụ cướp của hiếp dâm. 20 năm nuôi con không ai hiểu con hơn bằng người mẹ, bà không tin con mình phạm tội, bà chạy khắp các cửa để kêu oan cho con.

Gần 10 năm Lợi ngồi tù bà Hưng tính được gặp con hơn 90 lần. Dù bận đến mấy, dù mưa hay nắng, kể cả ốm đau bà vẫn ngong ngóng đến ngày vào trại thăm con. Có nhiều người gặp bà "khuyên bảo" nên động viên con nhận tội để được giảm án, đặc xá. Nhiều lúc bà cũng muốn buông xuôi nhưng chỉ mới ướm lời thôi Lợi đã gạt phắt đi: Con không có tội nhất định con không nhận, con thà đi hết án rồi ra tù kêu oan mẹ ạ. Nước mắt bà lại rơi, 16 năm tù biết khi nào con được ra, mẹ con ngồi cùng một bàn mà xa vời cách trở. Bà lại gắng gượng trở về gửi đơn kêu cứu cho con.

Lợi không bao giờ quên cái tết đầu tiên trong tù, khi thời khắc giao thừa sắp đến, thằng Tú "sẹo" đứng giữa phòng chúc mọi người khỏe mạnh, sớm được trở về rồi tiếng nó chợt rít lên: Giao thừa này đứa nào khóc tao đá vỡ mồm. Nói rồi nó bỏ về chỗ trùm chăn kín đầu, Lợi đến lật chăn, mặt nó đang úp cuốn sổ, Lợi đọc được mấy câu thơ

Cơm tù con cúng mẹ
Nước mắt cạn hết rồi
Đêm nay sau song sắt
Lại khóc mẹ mẹ ơi

Lợi giật mình, hóa ra mẹ Tú mới mất mà không ai biết, giờ thì Lợi hiểu cả tháng nay cứ đến bữa ăn là Tú lại đơm bát cơm rồi bần thần ngồi nhìn cả tiếng. Khi giọng thằng Lâm "ca sỹ" não nề "... mẹ thì già rồi em ơi, tóc mẹ bạc như vôi, như đèn treo trước gió...", cả phòng lặng phắt. Lợi nhớ mẹ quay quắt. Chắc giờ này bố mẹ và các em đang ngồi đón giao thừa. Lợi thương mẹ, thương cái Hà đứa em gái út không chịu nổi sự dị nghị của người đời vì Lợi đi tù mà phải bỏ học. Một cảm giác rùng mình chạy dọc sống lưng, 16 năm nữa Lợi mới được về, không biết khi ấy mẹ còn hay không, mắt Lợi cay cay. Giọng thằng Lâm vẫn não nề: "Dẫu gì thì con cũng về, chỉ bên mẹ là mùa xuân thôi". Lợi cắn chặt môi, thằng Tú "sẹo" bảo Lợi: Khóc đi, mày còn mẹ để mà khóc, để mà về chịu tội, còn tao mẹ mất rồi... Hai thằng ôm nhau nước mắt chảy tràn. Cả phòng khóc, đứa thì gào thét gọi mẹ, đứa thì nằm sấp, mồm cắn chặt gối. Thời khắc ấy, những gương mặt dữ dằn, người xăm đầy hình thù, kể cả những đứa phạm tội giết người đều khóc khi nhớ về mẹ. Đấy là những dòng nước mắt ân hận, xót xa của những đứa con mong được thứ tha khi phạm phải tội lỗi.

Cuối cùng Lợi cũng được minh oan và trả tự do, hơn 3.000 ngày trong tù, Lợi đã lấy đi của mẹ biết bao nhiêu nước mắt. Cái tết đầu tiên sau những ngày tù tội Lợi được ngồi bên mẹ, cảm giác thật ấm cúng, yên bình biết bao. Cuộc đời còn dài, 10 năm trong tù giờ trở về không dễ gì kiếm được việc làm, hòa nhập với xã hội nhưng Lợi tự hứa với mình không để nước mắt mẹ rơi: "Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc

 Đừng để buồn lên mắt mẹ nghe không".

Hùng Sơn
Kỳ cuối : Những dấu hỏi phía sau vụ án

[ Quay lại ]