Có
lần, hình ảnh ngôi nhà đang sống của anh được đưa lên báo. Nói thật,
tôi thốt lên: “Trời, ngày xưa, ông vua bà chúa chắc cũng chỉ giàu sang
cỡ này thôi”…
Thật
ra, tôi không có khoe. Khán giả có nhu cầu muốn được xem, muốn biết cái
này, cái kia của người nổi tiếng thôi. Hơn nữa, với sự thân tình của
tôi với phóng viên đó nên tôi đồng ý cho đăng cái này, chụp cái kia. Tôi
cũng đặt mình vào vị trí của khán giả, tôi thừa hiểu, khán giả cũng tò
mò muốn biết ngôi sao này đi xe gì, mặc đồ gì, ở trong ngôi nhà ra sao…
Tôi cũng chỉ là người đóng vai trò cung cấp thông tin cho công chúng
thôi.
Anh khoe nhà đẹp, khoe nhẫn tiền tỷ, khoe đồ hiệu mấy nghìn đô-la. Anh có ngạc nhiên nếu ai gọi anh là “tỷ phú làng nghệ”?
Thôi!
Không có đâu. Chữ tỷ phú xa vời với tôi lắm. Nghệ sĩ ở nước ngoài kìa,
họ mới giàu có vì họ chả cần đi hát hàng đêm, tiền từ việc bán băng đĩa
đã khiến họ dư dả cả đời. Ở Việt Nam thi đừng có nằm mơ. Một suất hát
cao giá lắm thì được 4 đến 5000 đô-la, nghe có vẻ to lắm nhưng chả có
nghĩa lí gì, chỉ đủ trả tiền bảo vệ đối với các ngôi sao nước ngoài, nên
ở Việt Nam mình, ca sĩ, ngôi sao đi kinh doanh thêm rất nhiều. Mọi
người đừng nhìn vào bề nổi của tôi nhiều quá, tôi làm từ thiện nhiều,
tiền bỏ ra chi phí nhiều việc khác cũng lắm… Trong nhà tôi, hiện giờ,
tôi không có nổi 200 triệu, đảm bảo nói thật luôn đấy. Sự thật, tôi biết rõ tôi có bao nhiêu tiền nhất, đừng có nhìn vào ảo danh của tôi, lầm to đấy.
So với anh thuở 25 nghìn và anh của cát-sê vài nghìn đô la hiện tại, quan niệm về tiền của anh có khác nhiều không?
Ngược
hoàn toàn với ngày xưa nhiều lắm, bây giờ đi hát xong, ai giữ tiền cho
tôi nhiều khi tôi còn không biết, cứ hát xong là kiếm gì ăn uống, rồi
về. Chả biết tiền ai giữ, ai cầm, là người quản lý hay người đại diện.
Chứ ngày xưa, kiếm được tiền thì có mà giữ khư khư. Trước đây, tôi cũng
bị vài người lừa chuyện tiền nong, mà nhỏ lắm, khoảng 10, 20 triệu,
không đáng kể. Mà chắc họ khó khăn nên tránh gặp tôi thôi, chứ tôi vẫn
nghĩ, lừa được tôi khó lắm.
Giàu mà khôn thì sẽ không khoe! Anh khoe nhiều thế, chắc là dại rồi?
Dại
quá đi chứ. Với người khác, họ sẽ để dành tiền mua vàng, mua đất, để
dành phòng thủ. Còn tôi thì sắm áo, sắm quần, trang hoàng nhà của, sống
cho sung sướng…, hơi dại nhỉ?
Được mệnh danh là “vua nói shock”, khi đọc lại cái shock của mình, anh thấy shock không? Có đáng ghét không?
Tôi
thấy chẳng có gì mà shock cả. Đối với tôi, sức chịu đựng lớn lắm. Mọi
người đừng có vội phán xét, vặn vẹo những lời tôi nói, mà hãy chịu khó
đọc kĩ và tư duy những gì tôi nói, đặt vào vị trí của tôi đi đã thì sẽ
hiểu: Vì sao tôi nói những lời đó? Tôi không phải là người loạn ngôn,
bạo ngôn, mỗi người đều có những suy nghĩ riêng hết, những gì tôi nói
đều là suy nghĩ của tôi thôi. Vấn đề là nhiều người khác không dám,
không đủ tự tin, không đủ kiêu hãnh và sợ hãi để nói, còn tôi thì dám vì
tôi chẳng sợ gì cả. Thế thôi.
Đối
với nam nghệ sĩ như anh, lúc nào cũng sợ xấu và phải khống chế bằng
trang điểm. Anh có thấy, lúc anh trần trụi như vậy lại là lúc anh nam
tính nhất?
Tôi
thấy lúc đó tôi nam tính và tự cho mình 6 điểm về độ nam tính. Trên
trung bình một tý. Tôi còn thấy, tôi rất nam tính là lúc tôi đứng trên
sân khấu, lúc đó, tôi hơi hung hăng và có tý láu cá. Tôi còn rất đàn ông
ở cách đối xử với đàn em.
Còn với đàn bà?
Ok,
tôi nam tính nhất là lúc đứng trước Mỹ Tâm. Trong con người, ai cũng có
phần nam tính và nữ tính, Mỹ Tâm là người duy nhất làm tôi nam tính hơn
bình thường.
Theo NC