Có một sinh viên học xong trường Đại học chuyên ngành nhiếp ảnh, vậy mà để vào được một cơ quan đúng ngành nghề, phải lặng lẽ chi ra 50 triệu đồng. Nhưng đó là do cậu sinh viên, có cô chú nội ngoại hỗ trợ. Còn biết bao người, khó lòng kiếm được đủ "cơ số tối thiểu" đó để theo "lệ làng", đành đi làm tầm phơ qua ngày.
Nhưng không phải ai cũng gặp rào cản không thể vượt qua. Điều quan trọng là phải làm sao tìm cho được một công việc đúng với sở trường của mình và nhanh chóng nắm bắt lấy cơ hội. Chuyện kể về một cô gái khởi nghiệp bằng vải vụn là một ví dụ. Cô nữ giám đốc trẻ Phương Huyền vốn là sinh viên giỏi trường Đại học Ngoại thương. Mẹ làm nghề với từng miếng vải vụn nhặt nhạnh quanh nhà, cô bé Huyền đã khéo tay khâu thành những búp bê vải xinh xẻo, những chiếc gối mini, tặng bạn bè. Từ cái thú giải trí ban đầu ấy, khi lớn lên Huyền hiểu rằng: Vải vụn, nhiều lắm cũng chỉ để làm giẻ, nếu không muốn vất đi. Nhưng khi bàn tay tỉ mẩn đụng vào, nó trở nên xinh xắn, đáng giá.
Từ khi phát hiện ra điều lý thú đó, Phương Huyền không chỉ bằng lòng với mấy cô nàng búp bê xinh, sản phẩm souvenir vặt, mà tạo nên những chiếc gối nghiêm chỉnh, hiện diện trong các cửa hàng. Gối đầu, gối để ôm và gối làm… đồ chơi cho cháu nhỏ. Bà chủ cửa hàng trẻ còn sẵn lòng làm gối theo sở thích của khách hàng. Kích cỡ, màu sắc đến chữ thêu ngộ nghĩnh trên gối, đại để "Ngủ ngon em yêu", "Bé mình đừng khóc", "Sweet Dream"… đáp ứng ý thích riêng mỗi người đặt hàng. Vậy là khách bảo nhau tìm đến để từ một cửa hàng nhỏ, Phương Huyền quyết định thành lập Cty TNHH, chuyên gối "Take One".
Với Công Hiệp, anh chọn nghề từ truyền thống gia đình. Sinh ra ở làng nghề Nam Định, lớn lên, tai quen nghe tiếng đục đẽo, mũi quen nhận biết mặt gỗ, bắng ngón tay gõ gõ, xoa xít, Hiệp nhận biết tên gỗ, tuổi gỗ. Gỗ đã vào trọn trong từng cảm giác tinh nhạy của anh. Vào Bình Phước lập nghiệp bằng đôi bàn tay trắng, nhưng ngay cả khi làm thuê cho chủ vườn, Hiệp vẫn mang theo đồ nghề. Rảnh việc là đục đẽo. Mỗi loại cây như mách bảo Hiệp nên đục đẽo thứ gì. Từ bộ bàn ghế bình dân đến bức phù điêu, tượng Phật cao cấp. Có những gốc cây méo mó, sần sùi, nhưng Hiệp đã nhanh ý nhận ra cái dáng ẩn chứa trong đó. Chỉ cần sửa sang đôi chút cho cái dáng lộ hẳn ra ngoài là… thành tiền. Vào tuổi ba mươi, Công Hiệp đã xây dựng cho mình cơ sở Mộc mỹ nghệ Hiệp Thành, với vài chục thợ trẻ. Sản phẩm của chàng trai Nam Định đã có mặt ở TP HCM, Tây Ninh, xuôi xuống Long An, mấy tỉnh Đồng bằng Cửu Long.
Không dám nói chắc việc kiếm tiền là dễ dàng cho mọi người. Nhưng nhiều bạn trẻ đã mạnh dạn khai thác năng lực riêng của mình để dựng nghiệp. Họ chưa hẳn đã giàu có, chưa là đại gia, nhưng họ có niềm tin của họ, như Phương Huyền từng tự nhận xét: Sáng tạo, năng động và độc lập trong tư duy… là yếu tố giúp cô mạnh mẽ thực hiện ý tưởng riêng của mình. Còn anh "thợ gỗ" Công Hiệp thì giải bày: "Có tay nghề là bước đầu thuận lợi. Nhưng để đứng vững trên nghề nghiệp của mình, cần rất nhiều quyết tâm. Có thể đôi khi chưa thành công, hay thất bại nữa, nhưng nhất định không nản lòng".
Nguyên Phước