Sống đẹp Thứ Sáu, 06/01/2012 12:00

“Vua rừng” miền “đất chết”

(PL&XH) - Về huyện Hải Lăng, tỉnh Quảng Trị những ngày này, ai cũng thấy một màu xanh bạt ngàn của rừng. Những hàng cây phi lao, keo lá tràm… được trồng trên miền cát trắng đầy kiêu hãnh, như sự sống bất diệt của chính những người con nơi đây.

Người "khai sinh" những cánh rừng ở miền đất này là ông Nguyễn Đình Thả, 54 tuổi, ở xã Hải An.

Miền cát trắng xanh những cánh rừng

Tiếp chúng tôi, ông Thả kể chuyện người, chuyện đời một hồi rồi cũng lại với chuyện cây, chuyện rừng. Với ông đó dường như một phần cuộc đời dành cho miền cát trắng. Những cánh rừng tràm che chắn phong ba, gió bão quê nhà và có lẽ còn hơn thế, đó chính là một tương lai giàu có cho cả đại gia đình ông và xã hội. "Hơn 15 năm qua, tổng số rừng keo lá tràm tôi trồng được gần 700 ha (khoảng 2.500 cây/ha) trên tổng 1.200 ha đất cát hoang của xã. Năm nay, tôi sẽ tiếp tục trồng mới thêm hơn 50 ha nữa..." - ông Thả khoe.

Những năm vừa kết thúc chiến tranh, làng mạc ven biển các xã Hải An, Hải Khê chỉ với một màu cát trắng bời bời. Những hố bom sâu, chất độc hoá học, rồi quả đạn chưa phát nổ còn sót lại ẩn sâu trong từng thớ đất luôn là nỗi lo, ám ảnh chực chờ để "nhấn chìm" những ngôi làng nghèo khó ấy bất cứ lúc nào.

"Người dân quê tôi sẽ không thể nào sống nổi chứ chưa nói gì đến chuyện làm ăn. Vậy là tôi bàn với một số anh em trong làng phải trồng rừng trên cát để ngăn cát, ngăn gió… Có như thế người dân mới sinh sống và làm ăn ổn định được. Nói thì nói vậy, chứ thực ra lúc đó đâu dễ dàng thực hiện ngay được. Không vốn, không kinh nghiệm nên mãi vẫn chưa làm được"- ông Thả tâm sự. Cũng dễ hiểu khi nghe ông nói vậy, bởi để trồng được rừng trước hết ông phải có vốn, rồi chuyện san lấp mặt bằng, rà phá bom mìn lúc ấy còn gặp rất nhiều khó khăn, nên tâm huyết của ông chỉ dừng lại là mơ ước cũng là điều thường tình.

Nhưng để có được những cánh rừng xanh như hôm nay, ông Thả phải trải qua muôn vàn khó khăn như: thiếu vốn, rồi kỹ thuật trồng rừng ban đầu còn hạn chế nên có khi trồng xuống được vài ngày cây đã chết khô vì khí trời và đất quá khắc nghiệt. Đáng nói hơn, mỗi khi bổ cuốc xuống đất lại cuốc phải "tử thần" là những quả bom mìn chưa nổ khiến ông phải chùn gối. Song, đó chính là những điều giúp ông rút ra kinh nghiệm và đi đến thành công trong việc trồng rừng về sau.

"Ở những đồi cao phải biết trồng cây mới sống, ban đầu mình trồng xung quanh chân đồi, sau vài tháng khi cây sống thì mình mới đào hố trên đỉnh đồi và bứng những cây bên dưới lên trồng. Nói không khoe, tôi trồng tỉ lệ cây sống đạt 80%... " - ông Thả "bật mí".

Cứ như vậy, những quả đồi vốn là điều ngán ngẩm với người trồng cây trên cát dần phủ một màu xanh tươi tốt. Thấm thoắt trôi, "công dã tràng xe cát" cũng đã được đền đáp xứng đáng bằng tổng diện tích số cây keo lá tràm mà ông Thả trồng đã lên gần 500ha, kéo dài từ xã ông đến các xã giáp ranh như Triệu Lăng, Hải Khê, Hải Ba, Hải Quế đã phủ xanh toàn bộ vùng "đất chết".


Ông Thả tự hào khi đi dưới những cánh rừng mà chính ông trồng trên miền "đất chết"

Từ người lính đến "vua rừng"

Năm 1978, chàng trai Nguyễn Đình Thả tròn 22 tuổi cũng là lúc anh tình nguyện lên đường nhập ngũ vào Trung đoàn 1, Sư đoàn 9, ở miền Nam. Sau mấy tháng huấn luyện, anh cùng đơn vị lên đường sang chiến trường Campuchia làm nhiệm vụ. Ròng rã trong 2 năm trời, hết Kôngpôngchàm, Kôngpôngthom lại đến Xiêm Riệp rồi Phnôm Pênh... và đôi khi cái chết cận kề với anh trong gang tấc. 3 năm sau anh xuất ngũ trở về quê nhà và được nhân dân tín nhiệm bầu làm Phó trưởng Công an xã, rồi làm kế toán xã, Bí thư chi bộ... rồi đến nay là Chủ tịch Hội Nông dân xã Hải An.

Hơn ai hết, ông Thả hiểu rõ vùng đất cằn cỗi này chỉ có trồng cây keo lá tràm mới đem lại được sự hồi sinh. Chính lẽ đó, ông đã là người tiên phong, làm cho giống cây này bén duyên với vùng "đất chết". Và khi nói về những cánh rừng hiện đã phủ xanh một vùng đất rộng lớn, ông rất tự hào. Tuy vậy, với ông việc trồng rừng chỉ mới bắt đầu. Tiếng lành đồn xa, nghe về tài nghệ trồng rừng của ông nên đã có nhiều người ở những tỉnh như: Thừa Thiên - Huế, Quảng Bình, Hà Tĩnh… đến nhà ông "xin mua" lại kỹ thuật trồng rừng trên cát.

Tiễn chúng tôi, ông Thả nói "tôi trồng cây không để cho riêng mình mà là trồng cho quê hương, cho con cháu mai sau được hưởng màu xanh của sự no đủ, thứ màu xanh mà suốt đời không này ai cũng phải cần và không biết bao nhiêu người đã theo đuổi nó".

Linh Linh

[ Quay lại ]