Họ dáo dác đưa mắt dò xét tìm về nơi phát ra
những âm thanh đầy kích thích. Mọi tò mò đổ dồn về phía nhà Oanh Thắng.
Cảnh tượng mà người ta chẳng bao giờ ngờ đến đã xảy ra ở đó từ ít phút
trước.
Một mớ hỗn độn những ba lô, túi rết, quần áo, đồ đạc
tư trang của ba mẹ con Oanh bị vứt liểng xiểng trên hè phố, ngay trước
cửa nhà. Đang lúc đợt rét kéo dài, trời mưa phùn, rét mướt, ba mẹ con
hết ngửa mặt nhìn trời, lại nhìn cánh cửa nhà đã khép chặt, khóc hết
nước mắt trông thật thảm thương. Đứa con lớn vùng đứng dậy, đập cửa
thình thịch, vừa khóc vừa hét: "Ông là đồ tồi, là nhà của mẹ chứ, nhà
của mẹ chứ...!".
Trong khi đó, mẹ lũ trẻ mặt tái xanh, lảo đảo đứng
dậy kéo cả hai đứa con gái lại gần, ôm vào lòng như muốn che chở, bao
bọc. Giữa những tiếng người xì xào bàn tán, phỏng đoán, ba mẹ con lặng
lẽ gom lại đồ đạc cho vào túi rồi thất thểu đi về hướng nhà ngoại.
Không một ai hiểu chuyện gì đã xảy ra, chỉ biết ngày
hôm sau, khi cơn mưa phùn đã ngớt, trời sáng hửng lên một chút, những
người hàng xóm thấy chồng Oanh cùng một người đàn bà Việt kiều. Theo sau
là một thằng bé chừng 3 tuổi, trắng trẻo xinh xắn như con lai từ trong
căn nhà ba tầng đi ra, tay trong tay cùng nhau đi ăn sáng... Họ bình
thản trước ánh nhìn chê trách và những cái lắc đầu ngán ngẩm của mọi
người.
Ngôi nhà ba tầng vừa được xây khang trang cách đó
chưa lâu. Trước đó, ba mẹ con Oanh đã sống ở đây, trong căn nhà mái bằng
cũ chật hẹp hơn. Nhiều năm rồi, từ khi chồng đi kiếm sống nơi xứ người,
ba mẹ con Oanh vẫn sống kham khổ như thế. Đùng một cái, chồng Oanh bảo
phải xây nhà để về nước hẳn do công việc làm ăn đã không còn thuận lợi
như trước. Oanh băn khoăn lắm vì căn nhà của hai vợ chồng vốn nằm trên
đất của ông bà nội.
Chị tính chuyện bàn bạc với bố mẹ chồng thì ông bà
chắc nịch: "Chúng tao có mỗi chồng mày là con trai duy nhất, sau này chả
cho nó thì cho ai mà mày sợ. Thôi, không phải sang tên sang họ gì sất,
chúng tao chết sẽ di chúc lại cũng chả sao. Không phải lo, cứ xây đi cho
vợ chồng con cái ổn định mà làm ăn". Thấy ông bà nói có lý, Oanh cũng
xuôi. Khoản tiền chồng Oanh đi làm ăn ở nước ngoài, lâu lâu mới gửi về
tính ra chỉ đủ phân nửa. Số còn lại Oanh bươn bải chắt bóp từng đồng và
nhờ sự hỗ trợ của ông bà ngoại mới đủ để xây lại nhà.
Ngôi nhà xây xong đẹp đẽ, cả khu phố đều mừng cho họ
cuối cùng cũng làm xong được một việc lớn của đời người. Ba mẹ con phấn
khởi chờ đón ngày người đàn ông trụ cột gia đình trở về. Ngỡ rằng, từ
nay cả gia đình sẽ được đoàn tụ trong ngôi nhà ấm cúng... nhưng vừa nhìn
thấy chồng ở sân bay, nụ cười đã tắt ngấm trên môi Oanh khi thấy chồng
không chỉ đi một mình. Họ cùng lên xe trở về nhà với hai người lạ mặt.
Một người đàn bà Việt kiều không còn trẻ, đeo đầy vòng vàng, nhẫn vàng
lóa mắt, chốc chốc lại nhìn Oanh với ánh nhìn khinh khỉnh. Và một thằng
bé đẹp như con lai, giọng nói trọ trẹ, nghe không sõi.
Cái nhạy cảm của người đàn bà khiến lòng Oanh sẵn đầy
nghi hoặc bỗng té ngửa khi thằng bé gọi chồng Oanh là "papa". Không giữ
nổi bình tĩnh, Oanh quay ngoắt người hỏi chồng, giọng gay gắt: "Sao nó
lại gọi anh như thế? Thằng bé và người đàn bà này là ai? Anh giải thích
đi!". Chồng Oanh nhăn mặt, thủng thẳng: "Để về nhà rồi nói sau! Họ là
khách của tôi".
Cả dọc đường về, lòng Oanh cồn cào như có lửa đốt.
Hai đứa trẻ vẫn ríu rít trò chuyện với bố, chốc chốc mới thấy bố nó đáp
lại được một câu không lấy gì làm hào hứng, càng khiến Oanh thêm bực
bội. Vừa bước vào nhà, người đàn bà đã sáng mắt lên, gật gù vẻ hài lòng:
"Ngôi nhà đẹp đấy. Mình sẽ sống ở đây hả anh?" Oanh chưa kịp phản ứng
đã nghe chồng ngọt ngào trả lời: "Đúng rồi em yêu, nhà của chúng mình
mà".
Đất trời như sụp xuống trước mặt, Oanh xông vào túm
cổ áo chồng giận dữ: "Anh vừa nói cái gì, anh nói lại tôi nghe!". Chồng
Oanh giật mạnh bàn tay vợ đang túm lấy mình, tiện thể bồi thêm một cái
đẩy. Oanh ngã sõng xoài ra phía sau nghe tim mình rạn vỡ theo cái giọng
điệu lên xuống trầm bổng của chồng: "Tôi nói đây là nhà tôi. Sao, có gì
sai nào? Tiền tôi gửi về xây nhà, đất là của bố mẹ tôi. Đã không cam
chịu thì ra khỏi nhà tôi ngay đi. Còn đợi tôi đuổi mới hiểu ra à?".
Oanh khóc nấc lên đau đớn nhớ lại những lời ong tiếng
ve những ngày chồng đi nước ngoài, cô hiểu người đàn ông xa nhà chẳng
bao giờ tránh khỏi chuyện bồ bịch, cũng là để khỏa lấp nỗi nhớ vợ nhớ
con. Cô chấp nhận tất cả, cuối cùng mới tá hỏa khi chồng về nước lại
tráo trở lật mặt đến vậy.
Oanh nức nở: "Anh là đồ khốn, không phải là con
người. Tiền anh gửi về được bao nhiêu mà đòi xây nhà xây cửa. Trong này
có cả tiền của tôi làm ra, cả tiền bố mẹ tôi góp nhặt mới có được. Anh
không có quyền đuổi mẹ con tôi ra ngoài". Chồng Oanh hất hàm: "Cô có gì
để chứng minh điều đó không? Có giấy tờ nhà không? Tôi làm sao, cô ở nhà
chắc cũng mèo mả gà đồng chứ riêng gì tôi. Khôn hồn thì lấy đồ đạc và
ra khỏi nhà tôi mau đi trước khi tôi nổi giận".
Người đàn bà Việt kiều khoanh tay trước ngực, chân
rung rung thỏa mãn, miệng cười sung sướng. Oanh vụt đứng dậy, lấy hết
sức bình sinh túm tóc người đàn bà giáng cho một cái tát. Chồng Oanh vằn
mắt túm lấy cổ Oanh giật ngược trở lại. Hai đứa trẻ nãy giờ vẫn đứng
sững sợ sệt, thấy mẹ bị bắt nạt, vội xông vào cắn tay bố.
Người đàn ông trước giờ chúng vẫn yêu thương và nhung
nhớ gọi là "bố" bực tức hất văng hai đứa vào góc nhà. Rồi một tay lôi
xềnh xệch Oanh ra cửa, một tay ra hiệu cho bồ nhí túm cổ hai đứa con
gái.
Ba mẹ con bị lẳng ra ngoài giữa tiết trời giá rét.
Cánh cửa đóng sầm lại, vài phút sau, từ ban công tầng hai, những quần áo
và đồ đạc bị thả rơi. Oanh nhìn ngôi nhà khang trang bỗng chốc đổi chủ
và chỉ còn biết tự trách mình đã quá nhẹ dạ đặt lòng tin vào chồng.
Theo Afamily