Tuy là “gái quê” nhưng Phúc Thị Thu T được nhiều người khen: “Không
xinh nhưng có duyên”. Với dáng người mảnh mai cùng giọng nói nhỏ nhẹ, T
đã khiến bao “gã” si tình phải thổn thức.
Thế nhưng, T “làm ngơ” những gã chỉ biết “sống trong nhung lụa” để nhận
lời yêu Trần Văn M (22 tuổi, ngụ cùng xã Vĩnh Lợi – Tân Hưng – Long An).
Cho dù gia đình M rất…nghèo.
Khi “tình yêu” đã “chín”, M xin cha, mẹ hỏi cưới T nhưng bị từ chối vì…T
còn nhỏ. Theo khai sinh – 17/11/1997 là ngày T chào đời.
Phía gia đình T cũng không đồng ý T và M cưới nhau bèn khuyên, “Để
lớn rồi… cưới!”. Thế nhưng, chẳng hiểu thần tình ái thúc giục thế nào mà
hôm gặp ở đám cưới trong xóm. T chủ động rủ M, “Em và anh yêu nhau
nhưng không được cưới, hay mình trốn đi!”. Nghe “Cô gái tuổi teen” thỏ
thẻ, M đồng ý.
Ngày 4/9/2010, M cùng T trốn đến nhà bác của M tại tỉnh Đồng Tháp.
Tại đây, hai người quan hệ tình dục nhưng T kêu đau nên M dừng lại. Hai
ngày sau, M đưa “vợ” về nhà mình và liên tục “quan hệ” khiến T có thai.
…Đành phải…hầu tòa
Khi công an triệu tập M mới “phát hoảng” biết mình phạm tội “Hiếp dâm
trẻ em” theo điều 112 Bộ luật hình sự. Bởi căn cứ vào giấy tờ, T có
thai khi mới gần 13 tuổi.
Còn T cuống quýt lo cho “chồng”, bởi cô đã về nhà M sống như con dâu,
và gia đình M cũng không phản đối. Lúc M bị khởi tố, T cứ thắc mắc với
Cán bộ thi hành pháp luật: “Yêu anh ấy, em tự nguyện chứ M không cưỡng
bức!”.
Mặc cho M - T quả quyết yêu nhau. Ngày 23/8/2011, TAND tỉnh Long An
xử sơ thẩm, phạt M - 7 năm tù về tội, “Hiếp dâm trẻ em”. Thời điểm tòa
tuyên án, bé Y (con gái của T-M) đã chào đời được 1 tháng.
Trên đường từ tòa về, M khẽ rùng mình nhớ lại bản án: “Xét M chưa tiền
án – tiền sự, ít học, là lao động chính nuôi hai em cùng người chị mắc
bệnh tâm thần. Hơn nữa, bị hại xin giảm mức phạt là tình tiết giảm nhẹ
thứ 3 cho M. Tuy nhiên, hành vi của bị cáo đã ảnh hưởng xấu đến dư luận,
cần phạt M nghiêm khắc để răn đe, phòng ngừa tội phạm…”.
Ai là…bị hại?
M kháng cáo kêu oan, rằng: “Không biết “vợ” 13 tuổi vì nhìn T như
thiếu nữ đã 20. Còn T nhanh nhảu là đơn xin giảm tội cho “chồng ” với lý
do: Em tự nguyện làm “vợ” và sinh con cho M.
Có mặt trong phiên xử phúc thẩm vừa qua tại Tòa phúc thẩm, TANDTC tại
TP.HCM, “đại gia đình M – T” gồm ông, bà nội, người thân và bé Y cũng
có mặt. Trong khi M nhanh nhảu đến vành móng ngựa nghe tòa thẩm vấn, thì
“cục cưng” ngoan ngoãn trong tay nội. Nhìn bé cười, bà nội thấy vui
nhưng không khỏi lo vì bố, mẹ của bé đang…hầu tòa.
Tại phiên phúc thẩm, T đề nghị HĐXX cho giám định tuổi của mình, bởi
theo khai sinh, T sinh năm 1997, nhưng thực tế là sinh 1995? T và M đồng
ý giám định cho dù chi phí hết vài triệu đồng, số tiền không nhỏ đối
với gia đình M.
Cha của M - cho biết: “Sẽ vay tiền để giám định!”. Nếu đúng T, SN 1995
thì M không phải nhận mức án trên, bởi khi “quan hệ” T đã trên 15 tuổi.
Cấp phúc thẩm đã hoãn phiên xử để có thời gian làm rõ vụ án, nhằm tránh
thiệt hại cho M.
Chạy lại hành lang bồng con. M, mắt đỏ hoe nhìn T cũng đang rơi lệ vì
giây phút ấm lòng bên bé Y. Vội chào mọi người xung quanh, “vợ chồng M”
bế con ra gốc cây trong khuôn viên tòa, để những ngọn gió làm dịu cái
nắng giữa buổi trưa gần tết nguyên đán.
Hôn con liên tục, nhưng M hiểu, ngày quay lại hầu tòa là điều khó…tránh khỏi!