Văn học Thứ Hai, 23/01/2012 12:25

Vũ điệu ngày mưa

(PL&XH) - Ngày nay càng có nhiều chàng trai, cô gái tự huyễn hoặc, lạc quan tếu với mình; với họ thế giới này xoay tròn như một viên bi hay ít ra cũng giống như những phép thuật vạn năng của cậu Harry Potter mà thiếu đi tiếng thở dài chân tình.

Bầu trời vần vũ. Ánh nắng cuối ngày chạy trốn thật nhanh. Những chiếc lá vàng rời khỏi cành cây, cùng nhau xoay tròn và cợt nhả với gió. Gió lồng lộn rượt đuổi. Lá tung lên cao rồi chạy xuống đất nhưng gió không thể nắm bắt. Từng giọt mưa rơi. Nhiều giọt mưa rơi. Trắng xóa.

"Trời mưa rồi. Em lại dở hơi muốn đi chơi. Anh có chịu đựng được điều đó không?". Bấm nút ok trên điện thoại, chị chờ đợi. Không có hồi âm. Chị gọi điện. Máy báo không liên lạc được. Bất giác chị thở dài. Lâu rồi chị mới bắt gặp mình thở dài. Tiếng thở dài trước một thất bại, một nỗi buồn hay một khiếm khuyết nào đó cũng quý gấp vạn lần những tiếng cười và sự phô trương chẳng đâu vào đâu về vài điều ảo tưởng tốt đẹp nào đó. Ngày nay càng có nhiều chàng trai, cô gái tự huyễn hoặc, lạc quan tếu với mình; với họ thế giới này xoay tròn như một viên bi hay ít ra cũng giống như những phép thuật vạn năng của cậu Harry Potter mà thiếu đi tiếng thở dài chân tình. Chị thầm mỉm cười một mình khi nhớ có ai đó đã nói rằng: Thở dài là thèm muốn nhục dục.



Có tiếng chuông cửa, nhìn ra ngoài, chị thấy Quang đứng đó. Gương mặt phong trần với mái tóc húi cua. Anh không mặc áo mưa. Những hạt mưa nhỏ xíu long lanh trên cặp mắt kính. Chị sung sướng mặc vội quần áo và lao nhanh ra cửa. Chị biết thế nào Quang cũng đến. Anh luôn tạo cho chị những bất ngờ, chính vì lẽ đó mà chị không thể nào rời xa anh.

Họ đi trong mưa. Nhiều người đi đường nhìn họ với ý nghĩ dở hơi. Chị líu lo kể các chuyện cho anh nghe, từ chuyện ông sếp đếm được chị có bao nhiêu bộ váy áo đến chuyện hôm nay chị đi chợ chứng kiến cảnh hai đứa điên làm tình với nhau giữa ba quân thiên hạ. Người điên chỉ làm theo bản năng. Người trong đi ra, người ngoài chạy đến. Phụ nữ đỏ mặt vì xấu hổ, cánh đàn ông thì cười rúc rích. Huyên náo cả chợ. Cảnh sát khu vực đến cũng không biết phải làm gì... Quang cười vang và cho xe táp vào lề đường. Anh quay lại hôn chị. Nụ hôn ướt át bởi nước mưa.

- Hai chúng mình thử làm giống hai người điên nhé!
Chị đấm anh. Anh ôm chị chặt hơn. Họ nồng nàn trong mưa. Lâu lắm rồi chị mới có cảm giác đó. Quang nói khẽ:

- Chúng mình về nhà em nhé?
Chị bị cuốn đi trong cơn say tình ào ạt của Quang. Dục vọng dồn nén sau những năm tháng ly hôn, chị đáp trả mãnh liệt… Mấy năm qua, chị không ngủ với người đàn ông nào. Chị nói chuyện với bạn bè mà chẳng đứa nào tin. Bọn nó còn trêu chị có vấn đề. Chị thuộc tuýp người cổ điển. Chị không thể làm tình với người mà mình không yêu. Đành rằng nhiều đêm chị phải cắn răng kìm nén cảm xúc đàn bà trỗi dậy. Cho đến khi gặp Quang, như cơn lũ phá tan con đê mỏng manh, chị yêu như thuở mười tám.

Chị đã từng yêu say đắm, đến bây giờ chị vẫn không quên cảm giác được cầm tay và nụ hôn đầu đời. Cả đêm về chị ghìm lấy bàn tay đó và thao thức. Chị yêu Hùng - tên chồng chị - ngay từ cái nhìn đầu tiên. Hùng cũng vậy. Dường như họ sinh ra là để cho nhau. Trai tài, gái sắc. Nhiều đôi thèm muốn được như anh chị. Ngày nào chị và Hùng cũng gặp nhau. Đi chơi chán lại về nói chuyện điện thoại, rồi nhắn tin… Mỗi đêm chị chỉ ngủ ba tiếng. Điều đó không ảnh hưởng tới sức khỏe và làn da của chị. Trái lại, chị như xinh hơn. Khoa học đã sai khi tình yêu lên tiếng.

Sau ba tháng, tình yêu đó đơm hoa bằng một đám cưới sang trọng do bàn tay mẹ chồng chị sắp xếp. Chị và Hùng như bị trôi đi bởi một ma lực nào đó. Đám cưới của chính mình mà chị không phải làm bất cứ việc gì, kể cả viết thiếp mời. Hôm nạp tài, chị bần thần không hiểu chuyện gì xảy ra. Hùng hỏi chị có điều gì không ổn hãy nói ra. Chị không trả lời. Chị không biết mình muốn gì nữa. Sau này Hùng bảo: "Giá như khi ấy em nói hoãn đám cưới lại thì đó là điều may mắn cho cả hai". Hùng cũng không thể nói ra điều đó bởi Hùng sợ chị bị tổn thương, với lại gia đình, bà con thân thích, khách khứa, bạn bè đã mời hết cả rồi.

Chị hạnh phúc với chồng chưa đầy một tháng. Một hôm Hùng trở về với thái độ lạnh lùng đến mức tàn nhẫn. Chị gặng hỏi có chuyện gì nhưng anh không nói. Chị không hiểu nguyên nhân từ đâu mà chồng chị lại như vậy. Chị ngồi viết bài, bó hoa cưới để trên nóc tủ sách rỏ vài giọt nước thối xuống đầu chị. Chị vứt bó hoa vào thùng rác. Hùng hét lên: "Mấy bức ảnh cưới cô vứt nốt vào đó đi!". Vợ chồng chị rạn nứt từ đó. Chị cố gắng hàn gắn nhưng vô ích. Hùng và chị khác hẳn nhau về cách sống, về tính toán. Ba tháng quen nhau, cả hai cùng chìm đắm trong tình yêu lãng mạn và không hiểu gì về nhau. Hùng lao vào yêu đương với các cô gái, bỏ rơi chị cùng giọt máu của anh.

Ba năm sau, khi đã chia tay nhau, chị mới biết lý do chồng chị thay đổi. Hôm đó Hùng đi chơi với anh con nhà bác và mấy người bạn. Trong đó có một người theo đuổi chị khi chị còn là sinh viên trường Đại học Văn hóa. Anh ta nói với Hùng chị là người đầu tiên cho hắn biết mùi đàn bà. Hùng tin hắn, bởi thật ra vợ chồng chị không có đêm tân hôn, hôm đó chị đến tháng; hai ngày sau, chiếc ga trắng của vợ chồng chị nổi bật một đám màu đen chứ không phải vài giọt máu hồng.

Chia tay chồng, chị không oán trách anh nửa lời. Chị cam chịu số kiếp mình không may mắn. Chị nuôi con một mình. Mỗi năm Hùng chỉ gặp con vào dịp sinh nhật. Năm năm qua, có nhiều người theo đuổi chị. Chị đẹp, lại là nữ nhà văn. Chỉ cần một trong hai điều đó cũng đã khiến cho nhiều trái tim loạn nhịp. Nếu như năm mười tám chị như bông hoa hé nụ, thì năm ba mươi tuổi chị là đóa hoa quỳnh đậm đà, quyến rũ. Chị dửng dưng, lạnh lùng với tất cả. Cho đến khi chị gặp Quang. Chị lại bị choáng váng vì tiếng sét ái tình. Quang hội tụ đầy đủ các yếu tố có thể đánh đổ bất cứ cô gái nào. Chị biết, sẽ không có người phụ nữ bình yên khi yêu Quang, có chăng chỉ là hạnh phúc trong giây lát, một thoáng qua hoặc trong thời gian ngắn. Người như Quang không thể không đa tình, nhất là trong thế kỷ XXI, khi người phụ nữ đang muốn khẳng định mình, chủ động đi tìm tình yêu chứ không bị động ngồi chờ tình yêu đến.

Quang cũng đã có một đời vợ. Vợ Quang đã ra đi cùng con gái sau ba năm chung sống với anh. Quang là của chung. Không người đàn bà nào chịu đựng điều đó. Yêu Quang, chị lại một lần nữa mạo hiểm, đem cuộc đời mình chơi trò may rủi. Chị dằn vặt, đau khổ, tuyệt vọng. Chị thề sẽ không liên lạc với Quang. Nhưng trái tim chị không nghe lời. Và chị đã để lại lời nhắn trên điện thoại.
Một đêm trời mưa. Hai đêm trời mưa. Ba đêm trời mưa… Chị hạnh phúc…

Đêm thứ tư, rồi thứ năm, thứ sáu… trời mưa, nhưng Quang không đến. Chị những tưởng mình đã trải qua nhiều đắng cay thì những cay đắng lần này có là gì. Chị đã nhầm. Đau khổ trong tình yêu bao giờ cũng giống nhau. Ngày cũng như đêm, nó hành hạ con người cả thể xác lẫn tâm hồn. Mưa vẫn rơi, từng giọt, từng giọt như trêu ngươi chị. Chị lao vào mưa như con thiêu thân lao vào lửa. Rã rời, chị âm thầm gặm nhấm nỗi đau bên giấc ngủ ngây thơ của con gái. Bất chợt con chị thức giấc, nó hét toáng lên khi không nhận ra mẹ mình.

Một vài mùa mưa nữa trôi qua…

Lại có người đến với chị. Một người đàn ông hiền lành, khuyên khuyết nhiều cái gì đó. Nhưng tấm chân tình người  ấy dành cho chị thật tròn trịa. Đi hết nửa cuộc đời, chị mới nhận ra điều đó. Bên người đó chị có cảm giác yên ổn.

Chơi bời chán chê, mê mải với các cô gái, Quang quay về với chị. Quang nhìn chị với ánh mắt say đắm và nghêu ngao bài "Một cõi đi về" của Trịnh Công Sơn. Trái tim chị không còn thổn thức. Thời gian sau Quang lấy vợ. Nhưng Quang đã không thể có con được nữa. Chị hạnh phúc bên người đàn ông yêu chị chân thành. Chị cũng yêu người đó với tình yêu dịu dàng, đằm thắm và thực tế với cơm áo, gạo tiền, chăm sóc con cái…

Lại có tiếng mưa rơi, tiếng gió thổi, tiếng con mèo nhà ai gọi bạn tình. Chị bình yên nép vào ngực chồng tin cậy. Một tia sét xé rạch bầu trời, chị mỉm cười trong đêm…

Cô gái này đã đi qua hai cuộc tình. Cháy bỏng, đam mê và cũng hết mình. Nhưng hạnh phúc lứa đôi dường như chẳng bao giờ có được dễ dàng. Hợp đấy mà cũng lại tan đấy. Đa đoan, phận mỏng là lẽ thường của phận người. Nhưng sự tin cậy, chân thành và một tình yêu dịu dàng, đằm thắm thì vẫn có đấy.
Và bởi thế, tình yêu, hạnh phúc lứa đôi tưởng như vẫn xưa cũ nhưng lại không, vẫn cứ trinh nguyên, bừng thức những khát vọng.
Vẫn là muôn thủa, kỳ diệu...

    Tuấn Vinh



    
T.T.N.H
Trần Thị Ngọc Huyền

[ Quay lại ]