Nhiều lần chỉ mới
nghe tiếng hô: “Cướp” đã thấy anh lao vút ra, chỉ ít phút đã tròng được
chiếc khóa số 8 vào tay đối tượng. Với Hùng “nhí”, cứ thấy bọn trộm cắp,
cướp giật là anh nóng hết cả người...
Đội trưởng Lưu Văn Hùng cùng anh em trong đội đang đi tuần tra đêm.
Lành lặn phải thán phục
Tôi gặp Lưu Văn Hùng
vào một buổi chiều muộn, khi anh đang tất tả chỉ đạo nhân viên sắp xếp
nước giải khát để đưa đi phân phối cho các quán cà phê, đại lý trên địa
bàn. Nhìn anh, thấy cái biệt danh “nhí” mà người ta đặt cho anh chẳng
hợp tí nào. Hùng “nhí” vừa rót nước mời khách vừa giải thích cho sự bận
rộn của mình: Ban ngày tranh thủ làm việc nhà để ban đêm cùng anh em đi
tuần tra, bắt cướp.
Dịp cuối năm cũng là
thời điểm bọn cướp lộng hành. Mà hễ thấy bọn “đầu trộm, đuôi cướp”, là
máu trong người anh lại chảy rần rật, không chịu được. Đó cũng là lý do
để năm 2001 anh xin gia nhập Đội dân phòng. Sau 4 năm, năm 2005 anh “lên
chức” đội trưởng Đội dân phòng cơ động phường Hoà Khánh Bắc, lập nhiều
thành tích xuất sắc.
Hùng “nhí” nhớ lại một
vụ việc xảy ra vào năm ngoái. Hôm ấy, khoảng 20h, có ba đối tượng vào
hát karaoke tại quán H ở phường Hoà Khánh Bắc. Sau khi trả tiền xong và
đi khỏi quán, bất ngờ ít phút sau chúng quay lại, tay tên nào cũng nhăm
nhăm cầm mã tấu, ào ạt tấn công vào quán. Chuông điện thoại đổ vang,
Hùng “nhí” tức tốc đến hiện trường. Phía ngoài quán có rất nhiều người
hiếu kỳ đứng xem, cũng có rất nhiều thanh niên, nhưng không ai dám can
thiệp bởi những đối tượng gây sự quá hung dữ.
Tình thế cấp bách, Hùng
“nhí” chẳng kịp nghĩ ngợi nhiều, anh tông thẳng xe máy vào các đối
tượng khiến một trong ba tên té ngã. Tiếp đó anh tung người khỏi xe,
nhanh như sóc, móc chiếc còng số 8 vào tay tên côn đồ rồi kéo mạnh tay
hắn, móc đầu còn lại vào hàng rào sắt của quán. Động tác của anh quá
nhanh khiến đối tượng không kịp phản ứng gì.
Hai tên đồng bọn thấy
dân phòng đến đã bỏ chạy, nhưng bỗng dừng lại rồi cầm đá ném anh Hùng.
Nhanh chóng lết người ra chỗ chiếc xe máy ba bánh, anh Hùng nhảy lên.
Anh vừa né tránh những viên đá, vừa khởi động xe rồi đâm tiếp vào một
trong hai đối tượng. Tên này ngã quỵ, Hùng “nhí” nhờ người dân lấy dây
trói lại và phi xe đuổi theo tên thứ ba. Chạy được một đoạn, tên thứ ba
nhảy xuống bờ ruộng để thoát thân, nhưng cuối cùng vẫn bị tóm gọn. Sau
vụ việc này, anh Hùng được UBND TP Đà Nẵng thưởng “nóng”, tặng Bằng
khen.
Vào một lần khác, trên
đường đi tuần tra, phát hiện ba đối tượng đi trên chiếc xe máy không có
biển số. Với kinh nghiệm nghề nghiệp, Hùng “nhí” nhận ra ba người này có
vấn đề. Nhìn vào biểu hiện của chúng, anh suy đoán, có thể đây là ba
tên trộm từ nơi khác đến, đang đi “rình mồi” nên lặng lẽ bám theo. Tuy
nhiên ba tên này đã phát hiện ra đang bị theo dõi, chúng lập tức tăng
tốc bỏ chạy. Hùng “nhí” cũng tăng tốc chiếc xe ba bánh, bắt đầu một cuộc
rượt đuổi ngoạn mục.
Ba đối tượng chạy với
tốc độ rất nhanh, do đường đông nên chúng lạch lách, đánh võng rất nguy
hiểm. Hùng “nhí” vẫn lì đòn bám đuổi. Đến khúc cua hẹp, ít người, Hùng
“nhí” xiết mạnh tay ga, xe của anh chồm lên, vượt được xe bọn chúng. Anh
ép được xe của đối tượng vào sát vào lề đường. Hai tên ngồi sau nhảy
nhanh ra khỏi xe thoát thân, nhưng tên cầm lái thì đã bị anh Hùng bập
vào tay chiếc còng số 8. Sau khi bị giải về công phường tên này khai
nhận hắn đang chở đồng bọn đi “tăm” để trộm cắp xe máy. Khi đã biết được
lai lịch của hai tên còn lại, công an đã tổ chức truy bắt và chúng đã
sa lưới.
Lần khác, trên đường
đi tuần tra ở đường Đại Nghĩa- Đại Lộc (tỉnh Quảng Nam) về Hoà Khánh
Bắc, anh Hùng và đồng đội lại phát hiện ra ba tên có điệu bộ khả nghi.
Đội của anh Hùng lập tức bám theo. Để tránh bị phát hiện, mọi người đều
thay đổi đồng phục thành thường phục, theo chân ba đối tượng vào quán cà
phê. Như suy đoán, sau khi trả tiền, những tên này đã lợi dụng sự sơ hở
của khách để “nhảy” xe máy. Chỉ chưa đầy 2 phút chúng đã nổ máy được
chiếc xe, nhưng chưa kịp nhấn số, tăng ga thì đã bị nhóm của anh Hùng
quật ngã. Cả ba tên mặt ngơ ngác tra tay vào còng số 8. Có lẽ điều chúng
kinh ngạc là mình lại bị bắt bởi một người...liệt cả hai chân!
Anh Hùng bên thành tích thể thao và săn bắt cướp của mình
Tuổi thơ “thừa sống thiếu chết”
Hùng “nhí” sinh ra
trong một gia đình đông con ở làng quê nghèo xã Quế Xuân, huyện Quế Sơn,
tỉnh Quảng Nam. Sau đó, anh cùng gia đình chuyển ra sinh sống tại vùng
ngoại ô phía Bắc TP Đà Nẵng. Tuổi thơ của Hùng “nhí” không mấy êm đềm.
Năm lên 9 tuổi, sau một trận sốt “thừa sống thiếu chết” đã đẩy anh vào
cõi đời...liệt cả hai chân. “Đó là một ngày định mệnh đối với tôi. Trận
sốt xảy ra khi tôi mới học lớp 3 cướp đi đôi chân nhanh nhẹn của tôi.
Lúc đó tôi khóc hết nước mắt, tưởng chừng như không sống được. Mọi thứ
dường như đều sụp đổ, tan hết hoài bão và ước mơ”, anh nói.
Gia đình đã chạy chữa
thuốc men khắp nơi nhưng vẫn không cứu được đôi chân của Hùng “nhí”. Từ
lúc đó, cậu bé Hùng bắt đầu sống trong vô vọng, cuộc đời tươi đẹp của
một cậu bé thích tung tăng, chạy nhảy dường như khép lại. Mọi vận động,
đi lại của anh phải phụ thuộc vào đôi nạng gỗ. Những năm chống nạng đến
trường, trong sâu thẳm con người của Hùng “nhí” nuôi nấu một ý chí là
làm sao vượt qua hoàn cảnh và trở thành một người có ích cho xã hội.
“Lúc đi học ở trường cấp 2, tôi quyết học thêm nghề sửa xe để đỡ đần cho
ba mẹ. Gia đình nghèo quá không có tiền để học, đành phải đi học lỏm
nghề của mấy anh sửa xe trước cổng trường. Mặc dù tôi sửa xe ngon lành
nhưng khách hàng nào vào sửa thấy tôi hai tay chống nạng họ đều ái ngại
và không tin tưởng. Buồn lắm!”, anh Hùng tâm sự.
Nhưng trong cái rủi, có cái may, Hùng “nhí” nghỉ học sau khi học hết THPT và từ đây cuộc đời anh bước sang một trang mới!
Liệt chân nên tay “vô địch”
Biết mình thiệt thòi về
thể hình, đặc biệt là đôi chân, Hùng “nhí” xin làm ở quán cà phê rồi
phụ xe khách. Nhưng ở đâu Hùng “nhí” cũng chỉ làm được một thời gian
ngắn rồi bị chủ cho nghỉ vì họ ái ngại... đôi chân. Không thể phụ thuộc
vào người khác, anh liền nghĩ ra công việc mới: mua đá lạnh ở các xưởng
sản xuất, sau đó tự cưa nhỏ rồi vận chuyển giao cho các nhà hàng, quán
ăn.
Công việc này vừa có
thêm thu nhập, vừa hợp với sức khỏe của anh. Tuy hai chân bị liệt, nhưng
đổi lại hai tay của Hùng “nhí” thì khỏe vô cùng. Cả một bao đá lạnh
nặng nề nhưng anh dùng hai tay bốc lên-xuống xe bình thường. “May mà tôi
còn hai cánh tay khỏe để kiếm sống. Vừa làm tôi vừa nghĩ, tay mình khỏe
nên chơi một môn thể thao nào đó để đi thi đấu Paragames, biết đâu
được”.
Hàng ngày, vừa làm,
anh vừa luyện tập môn bóng bàn. Sự kiên trì khổ luyện đã đem lại một
thành công lớn cho anh. Năm 1997, anh được tuyển chọn vào đội vận động
viên thể thao khuyết tật TP Đà Nẵng đi thi đấu toàn quốc. Năm 2003, anh
được cử đi tham gia Paragames tổ chức tại Hà Nội và mang về tấm huy
chương Vàng cho đội tuyển bóng bàn Việt Nam và được Thủ tướng Phan Văn
Khải tặng Bằng khen. Năm 2009 anh còn đạt Huy chương Bạc giải Thể thao
văn nghệ Toàn quốc dành cho người khuyết tật tổ chức tại Quảng Trị.
Cưới được vợ là niềm hạnh phúc lớn nhất trong cuộc đời Hùng “nhí”.
Nghiệp bắt cướp
Kể về công việc bắt
cướp thì anh rất say sưa, nhưng khi nói về gia đình mình, đặc biệt về vợ
và con thì anh lại... e thẹn. Bởi theo anh, để có một gia đình nhỏ như
bây giờ là một niềm vui lớn nhất trong cuộc đời. Anh không ngờ mình liệt
hai chân nhưng vẫn có một người con gái vượt qua mặc cảm, lấy anh làm
chồng. “Mấy hôm nay thằng cu bị sốt cao nên vợ tôi phải vào bệnh viện
chăm sóc cho cháu. Tôi phải ở nhà trông coi nhà cửa và bán hàng”, anh
nói.
Hùng “nhí” và vợ là chị
Nguyễn Nguyên Mai Trâm (SN 1976) quen nhau từ khi anh đi tập thể thao.
Sau nhiều hẹn hò, đồng cảm, năm 2006 họ cưới nhau và mới sinh được một
đứa con trai kháu khỉnh. “Hồi đó yêu nhau tôi mặc cảm lắm. Vợ là một
thiếu nữ lành lặn, dễ thương, phải nói rằng nằm mơ tôi cũng không nghĩ
là mình lấy được Trâm về làm vợ. Nhưng nhờ một người bạn của Trâm xúc
tiến và Trâm đồng cảm, yêu thương tôi thật lòng nên chúng tôi đã cưới
nhau. Ngày cưới là ngày hạnh phúc nhất cuộc đời của tôi”, Hùng “nhí”
nghẹn ngào khi nói đến ngày vui này.
Hàng ngày, Mai Trâm đi
làm công nhân may ở Khu CN Hòa Khánh, còn anh phụ giúp chị gái bán bún
buổi sáng. Ngoài ra, anh còn nhận làm đại lý phân phối nước giải khát,
bia cho các quán cà phê, tạp hóa trên địa bàn. Nhờ cái quán nhỏ mà anh
còn tạo công ăn việc làm cho ba lao động với mức lương từ 2,5 triệu
đồng/tháng. “Đã mang nghiệp bắt cướp vào thân thì dứt không ra. Nhiều
đêm đi về khuya, để vợ con ở nhà tôi cũng lo lắm. Đặc biệt, những đêm
cuối năm, thời khắc giao thừa, bọn cướp thường hoạt động mạnh, anh em
trong đội phải tuần tra thường xuyên. Tôi là Đội trưởng nên phải gương
mẫu, thường về sau cùng so với anh em trong đội. Có hôm về tới nhà là 4
giờ sáng, vợ giận vì lo lắng. Nhưng cứ nghĩ đến mấy thằng cướp là trong
lòng lại sôi máu lên, muốn bắt hết bọn chúng để xã hội được bình yên”.
Câu chuyện của chúng
tôi bị dang dở khi có khách hàng chạy xe đến mua hàng. Rời ghế với đôi
nạng chống, Hùng “nhí” chỉ đạo công nhân bốc xếp thùng bia, nước ngọt
lên xe. Trời chiều cuối năm mưa lất phất, anh nói phải làm nhanh việc
nhà để chập tối lên đường cùng anh em bắt cướp để cho người dân đón một
cái Tết thật vui và bình yên!
|
Các
anh Công an phường Hòa Khánh Bắc cho biết, đã nhiều đêm cùng anh em đi
tuần tra, nhiều lúc đi bắt tội phạm rất nguy hiểm, một người bình thường
cũng khó khống chế tên tội phạm có hung khí “nóng” trên tay, lại là đối
tượng lực lưỡng đánh trả, ấy vậy mà Hùng “nhí” đã tay không quật ngã,
khống chế đối tượng mới tài!
Anh
Trần Thanh Lộc, đội viên dân phòng cơ động ở phường Hoà Khánh Bắc: “Tôi
làm việc nhiều năm với Đội trưởng Hùng, lúc nào có tội phạm là anh sẵn
sàng, cho dù anh là người khuyết tật nhưng truy bắt tội phạm rất nhanh
và mạnh. Khi đi tuần tra mà nghe tiếng hô của dân “cướp”, anh lao mình
ra cản và bắt giữ tội phạm”. |
Theo Gia Đình& Xã Hội