"Vụ án xảy ra vào những ngày giáp Tết 2000. Ngay
lúc công an phát hiện, chúng tôi đã rất quan tâm bởi tính chất đặc biệt
nghiêm trọng của nó. Quá trình tiếp nhận hồ sơ, xét xử, trực tiếp thi
hành án tử hình và thậm chí cho đến tận bây giờ tôi vẫn không thể lý
giải vì sao anh ta có thể ra tay tàn ác như vậy với những người thân của
mình", thẩm phán Vương Văn Nghĩa (TAND TP HCM) mở đầu câu chuyện.
Lật trang hồ sơ đã úa vàng, ông kể, thời điểm đó nhà
nhà đang sắm sửa chuẩn bị chào đón năm mới thì con hẻm nhỏ trên đường
Bình Giã (phường 13, quận Tân Bình, TP HCM) bỗng ồn ào. Công an đến xem
xét căn nhà của vợ chồng ông Thiếp, cán bộ hưu trí sống cùng hai con
trai. Hàng xóm thường ngày vẫn thấy ông bà qua lại nhưng nhiều hôm rồi
căn nhà vắng lặng một cách bất thường, mùi hôi thối nồng nặc bốc ra.
Không có người trong nhà, lực lượng chức năng đã phải
niêm phong, ra thông báo mời chủ nhà lên công an phường làm việc. Ít
giờ sau, Nguyễn Minh Thuận (con trai lớn của ông Thiếp) tìm đến hoạch
hoẹ lý do niêm phong nhà. Biết công an tình nghi có điều bất thường, anh
này bảo rằng cha mẹ và em trai đã đến nhà bà con chơi, còn mùi hôi kia
là do con chó bị chết nhưng đã đem vứt xác từ lâu.
Nhận thấy có dấu hiệu bất thường trong lời biện minh
của Thuận, công an yêu cầu khám xét nhà. Thuận lớn tiếng đòi chính quyền
phải ký cam kết nếu không có gì mờ ám sẽ phải bồi thường cho Thuận.
Song, cơ quan chức năng sau đó đã khai quật chiếc hố vừa được lấp giữa
nhà Thuận, phát hiện xác cha mẹ và em trai của Thuận nằm chồng lên nhau.

Thẩm phán Vương Văn Nghĩa: "Dù với mục đích, động cơ gì chăng nữa cũng không thể biện minh
cho hành vi dã man, tàn bạo, mất hết tính người của anh ta".
Quá trình điều tra Thuận khai, mẹ bị tai biến liệt
nửa người nên anh ta và Hoà, em trai, phải thay phiên chăm sóc. Đầu năm
2000, cha Thuận về quê Bình Định làm thủ tục chuyển hồ sơ hưu trí cho
hai vợ chồng vào TP HCM. Tối 19/1/2000, đang xem tivi thì mẹ muốn đi vệ
sinh nên Hoà đưa đi, nhưng chẳng may làm bà ngã trong nhà tắm.
Thuận lớn tiếng chửi em dù người mẹ bảo không sao. Xô
xát xảy ra, Thuận vớ cây gỗ phang vào đầu và mặt Hoà khiến em trai gục
chết. Mẹ hắn lập cập đi lên, hét lớn "Sao mày giết em?” rồi vì quá uất
nên đã tự lao đầu vào tường chết. Thuận lấy chăn quấn xác mẹ và em đặt
dưới gầm giường, lau dọn nhà cửa rồi bỏ đi nhậu.
Ba ngày sau cha Thuận từ quê vào, hắn nói dối Hoà chở
mẹ đi Hóc Môn thăm dì. Khi ông Thiếp nằm nghỉ ngơi, Thuận bước đến quỳ
lạy cha và thú nhận đã lỡ tay giết em, mẹ buồn quá nên tự tử để nhờ ông
che giấu tội lỗi. Nhưng sau khi nghe xong, cha Thuận quá uất ức mà đập
đầu vào thành giường chết. Thuận cũng lấy chăn quấn xác cha để cạnh mẹ
và em trai, lấy nước hoa xịt cho át mùi hôi và nghĩ cách phi tang. Hắn
thuê người đào hố giữa nhà bảo rằng để chứa nước rồi ban đêm đưa thi thể
người thân xuống dưới, lấp lại.
Tuy nhiên, cơ quan điều tra cho rằng chính Thuận là
người đã giết em và cha mẹ, hoàn toàn không có chuyện ông bà Thiếp tự
tử. Suốt thời gian dài nghiên cứu hồ sơ vụ án, thẩm phán Nghĩa đã cố tìm
căn cứ khác vì thật khó tin người ta có thể ra tay tàn độc như vậy với
ruột thịt. Nhất là với Thuận, một người có ăn học, được nuôi dạy trong
gia đình có nề nếp và từng được rèn luyện trong môi trường quân đội. Cha
mẹ anh ta khi đặt tên cho các con là Thuận - Hoà chắc cũng mong muốn
những núm ruột của mình sẽ yêu thương, đùm bọc nhau. Vậy mà chỉ vì em lỡ
làm ngã mẹ mà Thuận xuống tay giết em. Tức giận vì bị mẹ la mắng, hắn
đã giết luôn bà rồi sát hại luôn cả cha vì không giúp mình bao che tội
lỗi.
"Tôi đã cố tìm lời giải đáp về động cơ, mục đích phạm tội khác của hung thủ nhưng đành bất lực", vị thẩm phán nhớ lại.
Theo ông, một người khoẻ mạnh muốn tự tử bằng cách
lao đầu vào tường thì dù có đập hết sức cũng khó chết. Đằng này, mẹ
Thuận đi lại còn phải có người dìu thì không thể tự đập vỡ đầu được. Mặt
khác, giám định tử thi cho thấy hộp sọ nạn nhân bị vỡ trên đỉnh đầu thì
phải do bị đánh bằng vật cứng theo hướng từ trên xuống. Ông Thiếp bị vỡ
sọ nhưng vết thương lại ngược phía với lời khai của Thuận là do ông tự
bật ngửa, đập đầu vào tường và thành giường mà chết. Điều này chứng tỏ
lúc đó ông Thiếp quay đầu vào vách, từ phía sau Thuận đã dùng cây đập
vào đầu cha.
Cuối tháng 9/2000, vụ án được TAND TP HCM đưa ra xét
xử. "HĐXX một lần nữa muốn làm rõ động cơ gây án, nhưng chỉ nhận được sự
dửng dưng, bình thản đến khó tin của bị cáo. Nhưng dù với mục đích,
động cơ gì chăng nữa cũng không thể biện minh cho hành vi dã man, tàn
bạo, mất hết tính người của anh ta", vị chủ toạ năm xưa nhấn mạnh. Bản
án tử hình mà toà sơ thẩm đã tuyên cho Thuận cũng được Toà phúc thẩm
TAND Tối cao tại TP HCM giữ nguyên.
Sau đó không lâu thẩm phán Vương Văn Nghĩa được phân
công làm chủ tịch Hội đồng thi hành án 2 tử tội. Một thoáng băn khoăn
khi ông nhìn thấy tên của Thuận trong danh sách đền tội lần này. Ông
bảo, dù luật không cấm thẩm phán đã tuyên án tử hình bị cáo làm chủ tịch
Hội đồng thi hành án, nhưng không ai muốn vừa tuyên tước đi quyền sống
của người ta vừa đi thi hành bản án ấy. Ông có thể từ chối nhiệm vụ này,
nhưng tội ác của Thuận cứ làm ông day dứt mãi. Vị thẩm phán muốn biết
đến giây phút cuối của cuộc đời anh ta có ăn năn hối hận? Hay trong lời
nói cuối cùng của tử tội sẽ khiến ông "giải mã" được động cơ gây án của
hắn? Vì vậy ông vẫn thực thi trách nhiệm được giao.
"Anh ta nhìn chăm chăm khi chúng tôi bước vào khu
làm thủ tục, vẫn vẻ bình thản và ánh mắt xám lạnh. Thuận không nói lời
sau cùng, không ăn bữa cuối trước khi ra pháp trường và cũng không hề tỏ
vẻ run sợ hay bất kỳ thái độ ăn năn nào. Đến tận bây giờ tôi vẫn thấy
lạnh người khi nghĩ đến tội ác của anh ta", thẩm phán Nghĩa chia sẻ.
Theo VnExpress