Cách đây vài năm khi tôi còn đang ngồi trên ghế
giảng đường đại học, tôi đã quen và yêu em - một người con gái đẹp,
duyên dáng có nước da trắng ngần.
Em cùng quê với tôi, cách nhà tôi 15 cây số và là
sinh viên năm nhất, còn tôi khi ấy, là sinh viên năm thứ 3. Chúng tôi
quen nhau trong một chuyến xe về quê vào dịp Tết, và nhanh chóng yêu
nhau sau đó.
Tuy thời gian chúng tôi yêu nhau cũng kéo dài hơn một
năm, và đã từng chung sống như vợ chồng, nhưng tôi chưa hề đưa em về
thăm nhà, ra mắt gia đình để công khai mối quan hệ. Vì thế, gia đình tôi
cũng không ai biết rằng tôi đã có thời gian yêu em.
Khi tôi tốt nghiệp đại học cũng là lúc em thông báo
em đã có thai, đó là kết quả của những ngày tôi và em sống thử. Tin này
đến với tôi trong hoàn cảnh rối bời của một cậu sinh viên vừa mới ra
trường, không có công việc, không thu nhập, phụ cấp gia đình thì không
còn.
Vì thế, thay vì ở lại bên em chăm sóc, cùng nhau giải
quyết hậu quả hay cưới em làm vợ để giữ lại đứa con thì tôi đã cao chạy
xa bay, bỏ số điện thoại cũ, không để lại một lời nhắn nhủ. Bỏ lại em
một mình vật lộn với muôn vàn khó khăn, tủi cực.
Không lâu sau đó, tôi có nhận được một bức thư từ
email của em gửi đến cho tôi, em nói rằng, em đã bỏ đi giọt máu của
mình, vì em không muốn nuôi con một mình, và rằng tôi không xứng đáng
được làm bố. Nhưng em sẽ không để tôi sống yên với tội lỗi của mình. Tuy
nhiên, tôi không để ý lắm vào điều đó, bởi tôi nghĩ, em sẽ chẳng thể
làm gì được tôi. Vì trong đầu mình, tôi đã có ý định Nam tiến với hy
vọng đổi đời.
Rồi tôi cũng vào Nam làm việc, và rồi cũng đã lấy
vợ, sinh con đẻ cái, sống trong một gia đình bé nhỏ hạnh phúc. Vợ tôi là
con gái của trưởng phòng nơi tôi làm việc, người đã cưu mang, lo lắng
dìu dắt tôi trong suốt quãng đường tiến thân của mình.
Do công việc quá bận rộn, nên tôi cũng không có dịp
về thăm quê. Đến ngày cưới của em trai mình tôi cũng không về dự do phải
đi công tác, nên chẳng biết mặt em dâu như thế nào, chỉ biết rằng em
trai tôi cưới vợ cách nhà hơn chục cây số.
Sau đám cưới, em trai tôi có gửi ảnh cưới vào cho tôi
xem, khi nhìn thấy em dâu, tôi giật mình vì quá giống với người con gái
năm xưa tôi đã yêu.
Tôi điện thoại về hỏi tên tuổi thì mọi thứ đều trùng
khớp với người con gái ấy. Không dám tin vào sự thật này, tôi đã xin
nghỉ việc và bay về quê để gặp trực tiếp xem thực hư ra sao thì người
con gái ấy chính là em dâu tôi.
Vừa nhìn thấy tôi, không kịp để mọi người giới thiệu em đã chào tôi rất to khiến mọi người trong nhà ai cũng ngạc nhiên.
Không còn nghi ngờ gì nữa, người con gái ấy giờ đã
trở thành em dâu của tôi - vợ em trai tôi. Tôi chợt nhớ đến bức thư điện
tử năm xưa em gửi cho tôi, và đau đớn nhận ra rằng, có thể đây là sự
“trả thù” đau đớn nhất em dành cho tôi.
Em đẩy tôi vào cái cảnh có nhà mà không dám về nhà,
có lẽ, tôi sẽ sớm quay lại TP HCM và mang theo bí mật này đến cuối đời.
Chỉ mong em, hãy thương cho cái gia đình nhỏ bé của tôi, thương lấy
thằng em trai tôi, và bố mẹ già của tôi mà đừng làm gì quá đáng.
Em hãy coi đây như một lời xin lỗi, một lời cầu xin của tôi dành cho em...
Theo Phunutoday