Gặp Nguyễn Thị Oanh (SN 1967, ở Thành phố Thái Nguyên) tại trại giam
Xuân Nguyên, Hải Phòng, phạm nhân này luôn tỏ vẻ bất cần, trên tay khư
khư chiếc nón, cố đưa lên để che đi gương mặt chứa đầy cảm xúc.
Oanh có vẻ đẹp mặn mà, sắc sảo, với nước da trắng mịn, dù đã bước qua
tuổi 40, sống nơi tù tội nhưng Oanh vẫn giữ nguyên vẻ đẹp đó.
Dù tỏ ra cứng rắn, nhưng cô ta không ngăn nổi giọt nước mặt chỉ trực
lăn dài trên má khi được hỏi về đứa con mà Oanh đã mang nặng đẻ đau suốt
thời gian ngồi tù. Cũng nhờ đứa con này mà cô ta đã thoát án tử hình.
Oanh nhập trại vì đã chuẩn bị một tỷ đồng cùng đứa cháu tên Hậu lên Mai
Châu, Hòa Bình gặp người ông Thà để mua hêrôin nhằm mục đích kiếm lời.
Khoảng 14h30 ngày 25/10/2004, sau khi mua 20 bánh hêrôin và 26 viên
hồng phiến, khi đang trên đường vận chuyển đi về theo Quốc lộ 6, Thị
trấn Cao Phong, tỉnh Hòa Bình thì Oanh bị tổ tuần tra kiểm soát giao
thông huyện Cao Phong bắt quả tang”.
Với hành vi phạm tội nêu trên, Oanh bị kết án tử hình.
Nhưng không cam chịu án chết, người đàn bà sắc sảo đã tìm mọi cách để
thoát được án tử. Tháng 9/2006, khi đang trong thời gian chờ thi hành
bản án tử hình tại trại giam Hoà Bình, vì biết quy định của pháp luật-
người phạm tội sẽ được thoát án tử hình nếu đang nuôi con nhỏ dưới 36
tháng tuổi nên Oanh đã tìm mọi cách để “yêu” được phạm nhân nam khác,
những mong mình có bầu, đứa con sẽ cứu cô ta thoát tội chết.
Oanh đã chủ động “yêu” Nguyễn Trường Thiên, một phạm nhân thuộc diện lao động tự giác và Oanh đã mang thai.
Vì là phạm nhân thuộc diện tự giác nên không ít lần Thiên được cán bộ
trại tạm giam mở cửa buồng giam cho Thiên vào đưa cơm trực tiếp cho
buồng của Oanh.
Mặc dù tại buồng giam của Oanh còn có sáu bị án khác nhưng mỗi lần
khi Thiên vào buồng giam đưa cơm thì các bị án này đều tìm cách lánh đi,
giúp Oanh và Thiên quan hệ với nhau.
Oanh đã 5 lần quan hệ tình dục với phạm nhân sắp mãn hạn tù tên Thiên.
Lần đầu tiên vào tháng 1/2006 và lần cuối cùng là tháng 8/2006. Cơ quan
điều tra xác định, trước khi quan hệ với Thiên dẫn tới có thai, Oanh đã
từng xin tinh trùng của phạm nhân khác để mang thai nhưng không thành.
Với phạm nhân này, Oanh đã nhiều lần được anh ta gửi tinh trùng vào
cặp lồng cơm với mục đích giúp Oanh tự thụ thai bằng cách: cho tinh
trùng vào túi nilon và để trong nắp cặp lồng cơm, rồi nhờ phạm nhân chia
cơm chuyển cho Oanh.
Sau nhiều lần tự thụ thai không có kết quả, Oanh lại chủ động "yêu"
Nguyễn Trường Thiên. Ngay khi biết mình đã có thai, Oanh báo cho người
thân và yêu cầu mời luật sư bảo vệ quyền lợi cho mình.
Thoát chết ngoạn mục
Sau khi xác định chính xác Oanh đã mang thai, ngày 5/3/2007, TAND tỉnh
Hòa Bình có Quyết định số 31/THA của Chánh án TAND Tối cao về việc
chuyển hình phạt tử hình xuống chung thân cho phạm nhân Nguyễn Thị Oanh.
Ngày 25/3/2007, Oanh đã sinh một bé trai, đặt tên là Nguyễn Oanh
Thiên N. Dù cả Oanh và Thiên đều thừa nhận mối quan hệ giữa họ nhưng
CQĐT vẫn trưng cầu giám định gen để xác định cha đứa trẻ.
Kết quả giám định ADN cho thấy, cháu bé đúng là con đẻ của Nguyễn Trường Thiên.
Song hành với chuyện thoát án tử một cách "ngoạn mục" của Oanh, hai
cán bộ của Trại tạm giam Công an tỉnh Hòa Bình đã bị tước danh hiệu CAND
và phải hầu tòa về tội "Lợi dụng chức vụ quyền hạn trong khi thi hành
công vụ".
Những ngày đầu về thụ án tại trại giam Xuân Nguyên, Oanh ốm nghén,
hay bỏ ăn, khiến cán bộ trại giam phải dành cho chị ta sự chăm sóc đặc
biệt hơn phạm nhân khác.
Rồi đứa con của Oanh được sinh ra và lớn lên trong tù với mẹ. Hàng
ngày Oanh đi lao động, ở nhà có một phạm nhân khác có nhiệm vụ chăm sóc
những đứa trẻ con của các phạm nhân, khi hết giờ lao động, mẹ con Oanh
lại quấn quýt bên nhau.
Đến nay, bé N. đã được đưa về nhà cho người thân của Oanh chăm sóc.
“Dì của cháu đã lên trại đón cháu về nuôi. Cũng may còn có dì, nếu không
các con tôi không biết nhờ cậy vào ai” - Oanh nói.
Nhắc đến đứa con giúp mình thoát chết, Oanh không ngăn được nước mắt:
“Mỗi lần dì đưa nó lên trại thăm mẹ, nó có còn nhớ mẹ đâu, chỉ khóc
suốt, nó sợ phải vào trong này. Nhìn thấy quang cảnh trại giam là nó
khóc rồi. Giờ có nhìn thấy con thì tôi cũng không thể ôm nó vào lòng
được nữa khi mà tấm kính chắn ngăn cách như vậy...”.
Có lẽ, giống như bất kỳ bà mẹ nào khác, khi phải xa đứa con mà mình
dứt ruột đẻ ra khi nó mới được 3 tuổi, Oanh đã phải trải qua quãng thời
gian khó khăn, với những nhớ thương, lo lắng luôn hướng về con nhỏ.
Người cha của đứa bé sau khi được mãn hạn tù giờ đã trở về quê mãi tận Đồng Nai.
Trước khi dính án tù, Oanh phải một nách nuôi ba con khi chồng cô ta
nhận án 20 năm tù giam cũng vì tội ma túy. Khi được hỏi về chồng, Oanh
cho biết, thỉnh thoảng hai người vẫn thư từ qua lại, hỏi thăm tình hình
của nhau.
Qua báo chí, chồng Oanh cũng biết chuyện cô thoát án tử hình một cách
ngoạn mục bằng cách nào, thế nhưng qua những cánh thư, chưa một lần anh
ta nhắc đến chuyện đó.