pháp luật xã hội
Trang chủ
Xã hội
Sự Kiện
Đô thị - Môi trường
Giao thông
Phóng sự
Y tế - Giáo dục
Pháp luật
Tố tụng
Án đã tuyên
Bạn đọc
Ngày pháp luật
Tin tư pháp
Nhật ký 141
Văn hóa
Giải trí
Giới trẻ
Quà tặng cho fan
Văn hóa pháp lý
Văn học
Du lịch
Quốc tế
Chính trường
Hồ sơ tư liệu
Thế giới đó đây
Kinh tế
Thị trường
Bất động sản
Doanh nghiệp
PC tham nhũng
Ôtô – Xe máy
Hồ sơ vụ án
Tư liệu
Giải oan
Thể thao
Trong nước
Quốc tế
Chia sẻ
Tâm sự
Số phận
Sống đẹp
Văn bản mới
Luật
Pháp lệnh
Văn bản khác
Văn bản Hà Nội
Tâm sự
Thứ Năm, 02/02/2012 08:57
Con dâu nói trống không
Dẫu đã được nghe nhiều câu chuyện “mẹ chồng nàng dâu” từ sách, báo, từ những người bạn của mình. Nhưng đến khi chính thức bước vào cuộc, tôi mới cảm nhận được hết “ nỗi khổ” của mẹ chồng…
(ảnh minh họa - nguồn ảnh: internet)
21 tuổi tôi có con. 50 tuổi tôi được làm mẹ chồng…
Tôi sinh ra và lớn lên trong một gia đình trí thức ở Hà Nội.
Bố mẹ tôi là bác sĩ , 5 anh em tôi
đều phương trưởng và có
dâu, rể đầy đủ. Mỗi lần ra Hà Nội công tác, anh chị em tôi lại ngồi bên nhau ôn lại những chuyện xưa của gia đình, chuyện thông gia, chuyện dâu, rể… Với các anh, việc làm bố chồng, bố vợ thật đơn giản nhưng với các chị em gái thì
việc làm mẹ chồng, mẹ vợ có biết bao điều
phải
chia sẻ, thậm chí tranh cãi gay gắt. Nào là thằng con rể mặt cứ lầm lì, cả ngày không nói một câu, thằng thì mồm mép như tép nhảy, thằng thì khéo léo không biết lúc nào nó nói thật, không biết lúc nào
nó giả vờ…Riêng chuyện các con dâu thì khỏi phải bàn.
Con dâu của các chị em tôi dù cũng có những điều này điều kia, nhưng về cơ bản là các cháu
đều sinh ra và lớn lên ở các tỉnh phía bắc, ít nhiều chịu khuôn phép của cảnh làm dâu. Nếu sống chung với gia đình nhà chồng thì ít ra cũng phải biết đi thưa về chào, ngày 30 tết phải lo cơm cúng ông bà, phải chuẩn bị cơm nếu nhà có khách..v..vv..
Nhưng
hoàn cảnh làm mẹ chồng của tôi lại khác. Con dâu tôi người miền Nam, cháu rất lanh lẹ, hoạt bát, biết nấu ăn và đặc biệt là chăm con rất chu đáo. Nếu như thế thì chẳng có gì để tôi phàn nàn, nhưng càng sống lâu tôi càng tỏ ra bực mình vì
cái cách cư xử, nói năng
của cháu. Những lúc như vậy tôi lại bụng bảo dạ : con dâu mà…rồi chặc lưỡi cho qua. Tôi rất thích sắm quần áo cho cháu nội , hí hửng về nựng nịu cháu ,ướm lên người cháu những bộ áo quần tôi vừa mua và thích thú ngắm nhìn cháu. Nhưng sau lần ấy , tôi để ý thấy
không bao giờ
con dâu tôi cho
cháu
mặc
lại bộ quần áo ấy (và tôi biết rằng
con dâu tôi không thích
màu sắc tôi chọn vì nó không phải là màu đỏ, màu vàng, màu cam rực rỡ như màu con dâu tôi thích ). Thế là đã
3 năm nay tôi không mua quần áo cho cháu nội của mình, dù có nhiều khi đi Shoping tôi vẫn không bỏ thói quen dừng lại quầy bán quần áo trẻ em để ngắm nghía, xuýt xoa…
Con dâu tôi rất mau mồm mau miệng với hàng
xóm, với khách khứa, bạn bè của mẹ chồng , với họ hàng từ Hà Nội vào chơi . Nhưng không hiểu sao với mẹ chồng nó lại hà tiện lời chào đến như vậy . Phải nói là
về làm dâu nhà tôi đã 5 năm, chưa bao giờ
con dâu cất tiếng chào mẹ chồng khi ra khỏi nhà hoặc khi đi làm về. nó cứ lủi lủi đi, lủi lủi về, đùn
đẩy cho con, cho chồng chào… và thậm chí khi nhắn tin cho mẹ
chồng nó cũng không có thói quen sử dụng chủ ngữ. Nó viết trong tin nhắn: “ Bay chuyến mấy giờ? “, ” Xuống máy bay chưa?”, hoặc: “Chiều nay ăn gì? Có cần mua thêm gì không?"... Vốn là giáo viên dạy văn, tôi không khỏi bực mình mỗi khi đọc những tin nhắn như vậy. Tôi đem chuyện này nói với con trai thì nó bảo “Nhà vợ con quen như thế rồi”. Tôi và chồng không sống với nhau, nhưng có đôi lần gặp nhau, anh ấy cũng than phiền rằng chẳng bao giờ nó chào “bố ạ”, hoặc “con mời bố ăn cơm” như những cô con dâu người miền bắc… Chúng tôi đều là giáo viên, đều đã từng dạy sự lễ phép cho nhiều lớp học sinh. Nhưng với con dâu mình, tôi thật khổ tâm khi không thể gọi cháu nhắc nhở, răn dạy , vì tôi sợ nó nghĩ rằng “sao mẹ khó thế? Bắt bẻ con từng chút một…đúng là làm dâu người bắc khó thật v..v..
Chuyện muôn thuở “mẹ chồng nàng dâu” nhà tôi thoạt nghe có thể các bạn thấy chẳng có gì quan trọng, gọi nó lên chỉ dạy, mắng cho vài câu là xong…nhưng thật ra tôi cũng có lỗi khi không “dạy con từ thuở còn thơ …” nên mới ra nông nỗi này. Tự tôi chuốc nỗi bực vào mình nên các anh chị tôi bảo: cô dở quá! Đúng là tôi dở thật, nhưng nhắc nhở con dâu một lời chào mẹ chồng sau 5 năm chung sống thì với tôi thật khó…
Theo Dân trí
[ Quay lại ]
Gửi cho bạn bè
In tin này
Tin mới cập nhật
Đam mê chồng người vì chồng tôi "yêu" thô bạo (22/05)
Bi kịch đại gia "dính bẫy tình" (21/05)
Trai trẻ bị sếp bà sàm sỡ 24/24 (21/05)
Tâm sự đắng của một gái bán hoa nhiễm H (20/05)
Các bài khác
Sống thử, mày râu cũng thiệt thân (01/02)
Đòn thù hiểm cho kẻ phụ tình (31/01)
Nhóm máu và chuyện "yêu" (30/01)
Ghen dại khi chồng bị gái trẻ 'giăng bẫy' (29/01)
Tai nạn nhớ đời của các "phi công trẻ" (29/01)
Vui xuân, chớ quên “nhiệm vụ” (29/01)
Kiệt sức vì làm dâu đảm (28/01)
Сười là liều thuốc an thần tốt nhất (27/01)
Phụ nữ hiện đại: Ác mộng với ông chủ (26/01)
Góc ảnh
Ngắm lại nhan sắc Việt thời áo trắng
Tiêu điểm
''Máy bay bà già''- mồi ngon của quý ông mê sex
Bi kịch bắt nguồn từ nốt ruồi ''chỗ hiểm'' của vợ
Gái công sở mê "tình một đêm"
Bị chồng bắt quả tang khi đang "lên đỉnh" với bồ
Chiêu “lật thế cờ” của nữ trinh sát thực tập
"Mây mưa" bên ngoài, chồng đeo nguyên bao cao su về nhà
Làm gái mại dâm để... giành lại chồng
Chồng bắt vợ ngủ với sếp để vay tiền