Sự thú nhận muộn màng
Ảnh minh họa
|
Tôi nhớ cái ngày mà mình phát hiện ra điều khủng
khiếp ấy chỉ cách đám cưới của chúng tôi đúng 1 tháng, khi cuộc sống của
cả hai đều có chút xáo trộn bởi sự hồi hộp trước ngày trọng đại, bởi
danh sách những thứ cần chuẩn bị dày đặc: nào là đặt tủ, đặt giường, nào
là chuẩn bị thiếp mời, váy áo, quà cáp…
Đó là còn chưa kể đến việc chọn được một nơi chụp
được bộ ảnh ưng ý cũng tốn bao nhiêu công sức cầu kỳ. Tôi từng nghe nói
có những cặp vợ chồng sắp cưới bỏ nhau trong thời gian chuẩn bị đám
cưới bởi quá căng thẳng và hồi hộp.
Chính vì thế tôi cũng tự mình điều hòa lại bản
thân, mặc dù có đôi lúc tôi cảm thấy phát điên lên vì cảm thấy chỉ mình
mình là lo lắng cho đám cưới, còn Tuấn, chồng sắp cưới của tôi, chẳng
phải bận tâm chuyện gì.
Thậm chí, Tuấn còn nhận công việc đi về cơ sở trong
mấy ngày cuối tuần chúng tôi đã hẹn để chụp ảnh cưới dù công việc ấy
vốn dĩ không phải của anh và tôi biết anh nhất quyết từ chối thì cũng sẽ
có người khác đi thay. Nhưng tôi không thể trách Tuấn vì đó là chuyện
công việc.
Tôi và Tuấn quen nhau khi anh trở về sau chuyến du
học tại Sydney. Một trong những người bạn thân của tôi trong trường đại
học lại học thạc sĩ cùng với Tuấn tại Úc và trong một vài lần bạn nhờ
anh chuyển những món quà cho tôi và gia đình, chúng tôi đã có dịp biết
tới nhau.
Hơn nữa sau này anh lại vào làm cùng công ty với
một người đồng môn học trên khóa chúng tôi. Những sự tình cờ ấy khiến
Tuấn và tôi tới gần với nhau hơn và một cách nhanh chóng, tình cảm tốt
đẹp đã nảy sinh trong mối quan hệ của chúng tôi.
Tôi và Tuấn yêu nhau hơn 3 năm rồi quyết định tiến
tới hôn nhân. Tôi cũng không còn trẻ và muốn có một gia đình yên ổn với
những đứa con xinh xắn.
Tuấn là người có trách nhiệm trong công việc nhưng
cũng chính vì luôn cố gắng trong mọi việc ở công ty nên đôi khi, anh lại
lỡ hẹn công việc của gia đình.
Ngày cuối tuần tới, chúng tôi được tiệm may hẹn tới
thử áo cưới cô dâu và lễ phục chú rể, tôi không muốn Tuấn quên nên cầm
điện thoại của anh lên nói rằng: “Em sẽ đặt ghi nhớ ngày thử áo vào đây
cho anh, anh không được quên nhé!”.
Tuấn gật gù sau bàn phím máy vi tính. Khi tôi hí hoáy
đặt ghi nhớ vào trong điện thoại của anh, một tin nhắn bất ngờ được gửi
đến.
Tin nhắn ấy từ Hoàng, đồng môn của tôi thời đại học
và giờ là đồng nghiệp của anh: “Cô bé qua đêm với anh ở Quảng Ninh hôm
ấy khen ngợi anh hết lời và đòi xin số điện thoại của anh mãi mà em nhất
quyết không cho. Hôm nào phải cảm ơn em đi”. Tôi chết trân nhìn những
dòng chữ nhảy múa trước mặt, không tin vào mắt mình nữa.
Những ngày sau đó tôi phát điên lên khi Tuấn một mực
chối về tin nhắn. Anh bảo đó chỉ là trò đùa cợt ác ý của Hoàng. Trong
thâm tâm tôi, kể cả có sự hiện diện của tin nhắn quái quỷ ấy, tôi cũng
chẳng thể nào tin chuyện ấy là có thật.
Con người Tuấn như thế nào, tôi nghĩ rằng mình hiểu
hết. Có thể đôi lúc anh mải mê công việc mà lơ đãng chuyện gia đình
nhưng đối với anh chỉ có thể là công việc mà thôi. Nhưng nếu là đùa thì
quả thật vô cùng ác ý. “Không có lửa làm sao có khói”.
Tôi khóc suốt và chẳng thiết tha gì ăn uống khiến cả
hai bên bố mẹ đều lo lắng. Các cụ bảo: “Ngày cưới đến gần rồi, cãi nhau
chuyện gì thì giải quyết cho nhanh chóng. Bố mẹ còn lạ gì hai đứa bọn
con, cứ đùng đùng cãi nhau được mấy hôm rồi lại ngọt ngào như chưa có
chuyện gì”.
Tất nhiên, tôi chẳng dám nói một lời nào về cái chuyện tày đình ấy khi mọi việc chưa rõ ràng.
Việc tôi không ngừng khóc và bỏ ăn có lẽ cũng làm
Tuấn hoảng hốt và day dứt. Sau nhiều lần chối đây đẩy sự việc, anh đành
thú nhận với tôi rằng đã có chuyện đó xảy ra, nhưng hoàn toàn bắt nguồn
từ trò cá cược bên bàn nhậu của anh em trong công ty, rồi là nhân lúc
anh say họ “nhốt” anh và cô gái kia lại trong phòng.
Tuấn quỳ xuống xin lỗi tôi và mong tôi hiểu mọi sự
tình. Tôi vừa nghe những lời giải thích của anh, vừa trân trân nhìn vào
khoảng không trước mặt. Trong vài ngày qua, sự thú nhận của anh có lẽ là
điều tôi chờ đợi nhất. Nhưng khi nó đến, tôi lại thấy mọi chuyện tồi tệ
hơn.
Chuyện tày trời như vậy mà anh nói như một trò đùa
trẻ con. Những người công ty của anh thật quá ác độc, hoặc chính anh là
người có thể sáng tác ra câu chuyện nực cười ấy.
Mọi chuyện đều có lý do của nó
Tôi rút điện thoại ra gọi điện cho nhà hàng nơi chúng
tôi đã đặt tiệc cưới thông báo hủy tiệc trước mặt anh. Anh vội vàng
luống cuống giật lại chiếc điện thoại trên tay tôi, ánh mắt ngân ngấn
nước như nài nỉ, cầu xin.
Điều đó càng làm tôi bức bối với ý nghĩ xuất hiện
trong đầu: “Nếu đường đường chính chính là “nạn nhân” như anh nói, tại
sao phải luống cuống van xin như vậy. Tôi càng không thể chấp nhận được
một người sắp làm chồng mình lại đi ăn nằm với người khác trước ngày
cưới”.
Làm sao tôi có thể loại bỏ được ý nghĩ ấy ra khỏi đầu mình trong suốt quãng thời gian còn lại?
Tôi gọi điện cho Hoàng, hẹn gặp để nói chuyện. Dù sao
anh ta cũng là chủ nhân của tin nhắn và cũng là người đi cùng với Tuấn
trong chuyến công tác về Quảng Ninh đợt ấy. Mặc dù Hoàng luôn là người
tôi tránh gặp mặt từ hồi tốt nghiệp ra trường, nhưng khi còn học cùng
nhau trong trường, Hoàng thích tôi và công khai tán tỉnh.
Với tính tình vui vẻ và vẻ bề ngoài hào nhoáng của
một công tử, đã có lúc tôi xiêu lòng trước sự tán tỉnh dồn dập của
Hoàng. Nhưng sự ích kỷ và lối sống khác biệt của Hoàng khiến tôi nhận ra
rằng Hoàng không phải là mẫu người tôi có thể yêu.
Hoàng ra trường sớm hơn tôi 1 năm, và công việc cũng
khiến chúng tôi ít gặp mặt nhau. Run rủi thế nào công ty Hoàng làm chính
là công ty chồng sắp cưới của tôi được mời về. Sau nhiều năm, trông
Hoàng có vẻ chững chạc hơn, bớt hào nhoáng hơn, nhưng cung cách nói
chuyện vẫn không khác xưa là bao.
Tôi gặp Hoàng trong một quán cà phê vào một chiều mưa
tầm tã. Gặp tôi Hoàng nói: “Lâu lắm mới được nhìn thấy em. Sao trông em
vẫn chẳng bớt xinh đi chút nào?”.
Tôi hỏi Hoàng về tin nhắn Hoàng gửi cho chồng tôi,
anh ta thoáng vẻ ngạc nhiên và gãi đầu gãi tai: “Chết thật, dở quá đi
mất! Thôi anh chẳng biết gì đâu”. Chưa kịp hỏi cụ thể mọi chuyện, nước
mắt tôi đã tuôn trào vì những cảm xúc còn đang đè nén trong tim.
Chúng tôi ngồi như vậy rất lâu. Mưa ngoài trời vẫn
rơi như trút nước. Bất ngờ Hoàng nắm tay tôi và nói: “Anh lúc nào vẫn
sẵn sàng đợi câu trả lời của em. Khi anh Tuấn vào công ty và biết là
người yêu em, anh đã thấy anh ấy chẳng xứng đáng với em chút nào!”.
Tôi giật mình, rụt tay lại và nhìn thẳng vào mắt người đàn ông ấy: “Mọi chuyện có phải do anh sắp đặt không?”.
Hoàng trả lời: “Đúng! Là anh, để cho em thấy thằng
chồng sắp cưới của em chẳng ra gì đâu, chỉ có anh mới là người xứng đáng
với em mà em không nhận ra thôi”.
Trong một tích tắc, tôi đã hiểu ra mọi chuyện. Đáng
lẽ tôi phải nhớ ra được rằng trước đây Hoàng cũng đã “chơi xấu” những
chàng trai có ý định tán tỉnh tôi trong trường đại học.
Có lẽ lúc ấy người ta chỉ nghĩ rằng Hoàng quá say mê
tôi, nhưng thực ra sự ích kỷ trong con người của anh ra chưa bao giờ ít
đi, có chăng giờ đây chính nó đang phá hoại hạnh phúc trong cuộc sống
của tôi.
Tôi chẳng thể để sự ích kỷ ấy chiến thắng bằng cách
hủy hoại được những gì tôi đang có. Tuấn là người thế nào tôi hiểu rõ
hơn cả. Tại sao tôi cứ tự dìm mình xuống bằng những ý nghĩ về một bi
kịch cuộc đời?
Đến giờ tôi nhận ra rằng chưa một giây phút nào tôi
mất niềm tin ở người đàn ông của cuộc đời mình. Tôi tha thứ cho anh và
những gì đã xảy ra không còn ý nghĩa nào nữa trong cuộc sống của chúng
tôi.
Chồng tôi chuyển công tác sang một cơ quan khác và chắc chắn sẽ không bao giờ có chuyện tương tự như vậy xảy ra nữa.
Theo Đang yêu