Nhưng mục tiêu của tôi vẫn phải là một vé bước chân vào đại học chứ
không chỉ là những phút giây yêu đương nông nổi dại khờ của một thời con
gái mới lớn... và tôi cũng đã bước chân vào cổng trường đại học đem
theo mình bao nhiêu hoài bão, ước mơ của một thời con gái mộng mơ.
Năm đầu tiên đại học, dù có rất nhiều chàng trai theo đuổi, ngỏ lời
tán tỉnh yêu đương với tôi nhưng tôi không hề để ý, với lại tôi chưa bao
giờ có suy nghĩ gì cho tình yêu. Tôi vẫn muốn tập trung vào việc học
tập để sau này lấy kiến thức bước vào đời cho tương lai thêm rộng mở.
Nên ít nhiều tôi cũng đã gặt được rất thành công trong học tập và minh
chứng cho điều ấy là tôi đã giành được học bổng cao nhất của trường.
Bước sang năm thứ hai cũng vậy, tôi đặt mục tiêu phấn đấu cho mình và
quyết tâm giữ vững kết quả học tập. Nhưng cuộc sống vốn dĩ không như
những gì con người ta lựa chọn.
Trong một lần đi ăn sinh nhật bạn tôi đã quen người thanh niên tên
Tuấn. Anh đẹp trai và thông minh, dí dỏm hát hay và đàn giỏi… Tiếng sét
ái tình cũng đã đánh gục ngã tôi, con tim tôi đã loạn nhịp từ khi gặp
anh. Tôi đã nhận lời yêu anh không lâu sau đó. Một cảm giác hạnh phúc
tràn về trong tôi.
Dù cho tôi biết, ý thức được rằng giờ đây chưa phải là thời điểm phù
hợp để cho một tình yêu đôi lứa bắt đầu. Nhưng tôi vẫn lao vào yêu anh
như con thiêu thân lao vào cái chết. Tôi đã dành tất cả sự trong trắng
cho anh để rồi cái mà tôi nhận được là sự ruồng rẫy sau khi anh biết tôi
đã mang trong mình giọt máu của anh.
Anh đã bỏ tôi trong sự đau đớn đến tột cùng. Trong hổ thẹn của một
đứa con gái chửa hoang, tôi không dám trở về nhà để gặp bố mẹ và những
người thân yêu của tôi ngày nào. Tôi đã ở lại Hà Nội trong nỗi cơ cực,
vất vả và tủi hổ. Không một đồng xu dính túi tôi đã phải làm đủ các nghề
để kiếm sống qua ngày trong đó có cả những nghề hèn mạt nhất là trở
thành một cô gái điếm.
Rồi đến ngày cái thai trong bụng tôi đủ ngày, đủ tháng tôi đã một
mình vào bệnh viện sinh con và bỏ rơi chính đứa con của mình sau khi đứt
ruột đẻ ra. Bởi tôi không có đủ khả năng thanh toán tiền viện phí cho
những ngày nằm viện vừa qua, và cũng không có đủ can đảm để mang con về
nuôi cho dù tôi biết đó là điều tồi tệ nhất của một người mẹ.
Không còn niềm tin cho chính bản thân mình, tôi bắt đầu lao vào các
cuộc chơi thâu đêm, suốt sáng và sẵn sàng qua đêm với bất cứ chàng trai
nào có nhã ý với tôi. Miễn sao làm cho tôi vui và có tiền để chơi là
được. Cứ như thế cuộc đời tôi chìm trong men rượu và khói thuốc cùng
những tiếng nhạc vũ trường đinh tai nhức óc, tôi trở thành một gái bao
cao cấp của những kẻ chán cơm thèm của lạ.
Rồi một ngày thấy trong người mệt mỏi, cơ thể như suy nhược tôi đã
quyết định đến bệnh viện khám và kết quả là tôi đã dương tính với HIV.
Không còn gì để mất tôi đã lên kế hoạch trả thù đời, trả thù tất cả
những thằng đàn ông ham của lạ. Những thằng đã làm cho tôi từ một cô gái
có tương lai rộng mở nay trở thành một thứ đồ chơi cho những kẻ bệnh
hoạn, một người thân tàn ma dại, bệnh tật tàn tạ không có lối thoát cho
cuộc đời.
Tôi lang thang khắp ở các vũ trường, những tụ điểm ăn chơi của các
công tử con nhà giàu và những đại gia lắm tiền nhiều của thèm của lạ để
đưa tình và lẳng lơ, ve vãn và lên giường gieo cái chết vào cơ thể của
họ.
Không biết bao chàng trai, bao người đàn ông đã vinh hạnh được tôi,
một gái gọi xinh đẹp chiều chuộng và âu yếm qua đêm thì bấy nhiêu người
được tôi gieo rắc căn bệnh thế kỷ vào người
Cuộc đời của tôi coi như chẳng còn gì nữa nhưng cuộc đời bao người
vẫn được tôi dìu dắt đi theo? Giá như đàn ông không phải là những tên sở
khanh đểu giả và những người ham của lạ, chán cơm thèm phở thì đâu đến
nỗi xô đẩy cuộc đời tôi và cũng đâu để cho tôi phải trả thù như thế.