Người ta bảo hắn hâm. Mọn lịch sự
hơn thì bảo hắn khô khan, lạnh lùng. Bọn con gái còn cho hắn là kiêu nữa
mới điên chứ! Mặc, hắn bỏ ngoài tai tất. Khối đứa mong một chút điên
điên, hâm hâm như hắn còn không được nữa là...
Ba năm liền không
yêu, không một xu tình phí, điểm học kỳ từ sáu trở lên, không thi lại
môn nào trong ngành học được coi là xương xẩu như ngành của hắn là kỷ
lục rồi còn gì. Đã thế, thời gian rảnh hắn còn đi dạy thêm, chi tiêu dè
xẻn, ăn uống tằn tiện nên người hắn gầy nhẳng, cao lêu đêu như một cây
sào, cặp mắt kính dày hai đi ốp khiến hắn càng lập dị. Nhưng thế gian ai
học được chữ ngờ. Mũi tên thần tình ái đã nhắm vào ai thì đố mà thoát
được. Ngày biết hắn có người yêu cả bọn trong nhà
trọ nửa tin nửa ngờ. Hắn tán đổ cả hoa khôi của khoa thế mới tài. Cũng
phải thôi, một kỷ lục gia như hắn thì đích thị là anh hùng, và một người
đẹp như nàng lại ở thành phố, con nhà giàu không phải gái thuyền quyên
thì là đâu!
Trong cuộc nhậu được
các bậc đàn anh trong tình trường tâng bốc hắn nghe mà nở từng khúc
ruột. Lúc đầu hắn cũng hoành tráng lắm, tất cả được lên lịch cẩn thận:
Khi nào là tự học, khi nào là thời gian dành cho người yêu. Nhưng rồi
cũng chẳng được bao lâu, cái tính đỏng đảnh như thời tiết của nàng làm
cho chương trình cài sẵn của hắn phá sản ngay tắp lự.
Và rồi cái gì cũng có
giá của nó, điểm số hắn tụt thê thảm, thi lại với hắn giờ là chuyện cơm
bữa. Nhiều lúc trong mớ hỗn độn của âm nhạc, của khói thuốc, của thế
giới có cô người yêu xinh đẹp, hình ảnh cái làng quê bé nhỏ, bố mẹ hắn
còng lưng kéo cày dưới cơn mưa tầm tã lại hiện ra làm hắn nghèn nghẹn,
tức thở. Dẫy vậy, chỉ một cái nhíu mày của nàng “sao anh lơ đễnh vậy” là
hắn lại quên ngay.
Tình yêu là đồ thị hình
sin, hắn chia tay mối tình đầu, chính xác hơn là nàng đá đít hắn sau
hơn một năm yêu nhau tha thiết. Ráo hoảnh và tàn nhẫn, nàng chẳng viện
được lý do nào.
Hắn bỗng thấy hận cái
thằng cha nào nghĩ ra cái ngày tình nhân quái gở này không biết. Công
bằng mà nói, lâu nay trong tình yêu nàng là người chủ động chứ hắn chỉ
là một con rối. Tối nay hát ở quán nào, ăn gì và đi chơi với những ai
nàng đều lên lịch hết, hắn chỉ biết ngoan ngoãn làm theo. Nhiều hôm cùng
nàng đi ăn mì Ý mà trong lòng nặng trĩu vì ngày mai thi kết thúc học
phần, hắn nhai trệu trạo như bò nhai rơm khô. Khốn, cái đầu thông minh
của hắn không phải là đầu bò và cái món ăn làm cho đất nước hình chiếc
ủng trở nên nổi tiếng thế giới đích thị không phải là rơm.
“Anh biết hôm nay là
ngày gì không?”. Nàng mếu máo báo hiệu một trận giông bão, hắn ngơ ngác.
Trên đường đến đây hắn chỉ thấy từng đôi đi bên nhau tíu tít, những
quầy bán hoa di động mọc lên nhiều hơn, thế thôi. Mặc cho hắn ra sức
thanh minh, nàng đã dứt khoát rũ áo dứng dậy.
Đường về hắn bỗng thấy
dài vô tận, ánh trăng bàng bạc, sương rơi dày hơn làm hắn co ro lạnh.
Nhìn từng đôi bên nhau trong ngày Tình yêu hắn thầm ghen tị. “Phù phiếm,
giả dối hết!”. Hắn lẩm bẩm... Đợt thi lại sắp đến gần.
Theo Dân trí