Người mẹ già tội nghiệp ấy là bà Bùi Thị Xuân (91 tuổi), ở thôn Lăng Chùa, xã Hoa Thủy, huyện Lệ Thủy, tỉnh Quảng Bình.
Nghiệt ngã
Gặp chúng tôi, ông
Nguyễn Quốc Huy, Chủ tịch UBND xã Hoa Thủy cứ kể đi kể lại mãi hoàn cảnh
của bà Xuân bằng những lời thương cảm nhất. Rồi chính ông đã cất công
dẫn chúng tôi đến ngôi nhà ọp ẹp nằm ở cuối thôn Lăng Chùa.
Con đường nhỏ men theo
cánh đồng lúa dẫn vào nhà bà Xuân thời gian này bà con lối xóm ra vào
tấp nập. Họ đến chia sẻ nỗi đau tang thương, bởi bà Xuân vừa mới đứt
ruột tiễn đứa con gái thứ 5 về với miền đất lạnh. “Thiệt chưa thấy ai
tội nghiệp như bà Xuân. Chồng mất sớm, một thân một phận nuôi 6 đứa con
nhưng có đến 3 đứa bị mù từ lúc mới lọt lòng”, ông Hoàng Minh Chữ, một
người hàng xóm, cảm thương.
Bà Xuân lập gia đình
với ông Hoàng Văn Thu năm 1964. Sau 15 năm chung sống, vợ chồng có với
nhau 6 người con. Nhưng đau đớn thay, trong số ấy đã có đến 3 người bị
mù bẩm sinh. Đã thế, những người con dị tật của bà còn bị chứng bệnh bại
liệt, tiểu đường hành hạ ròng rã suốt ngần ấy năm trời. Năm 1982, số
phận nghiệt ngã đã ập xuống với người đàn bà bất hạnh khi người chồng là
trụ cột chính của gia đình đã bỏ mấy mẹ con bà Xuân ra đi mãi mãi. Từ
ngày chồng mất, bà Xuân sống trong tủi phận, một mình gồng gánh nuôi 6
người con.
Bà Xuân ngồi co ro trong giá rét cùng những đứa con tật nguyền
Ngồi co ro trong giá
rét, ông Hoàng Văn Lực (59 tuổi) con trai thứ 2 của bà Xuân rơi những
dòng nước mắt tủi phận. “Gia cảnh mấy anh em tôi thế này ai còn dám rước
khổ vào thân mà bầu bạn với tui hả mấy chú. Mấy anh em tôi cũng tự biết
phận mình nên chẳng bao giờ nghĩ đến những gì xa xôi”.
Người em của ông là
Hoàng Thị Bảy (SN 1961) cũng bị mù 2 mắt và bại liệt từ nhỏ. Mấy năm nay
căn bệnh tiểu đường lại hành hạ chị Bảy không dứt, nhất là những khi
trái gió trở trời chị cũng phải cố nuốt mắt chịu đựng cho người mẹ già
bớt xót thương đi phần nào.
Ở tuổi gần đất xa trời
nhưng bà Xuân không quản ngại sớm khuya chăm sóc cho con từ miếng ăn,
giấc ngủ đến chuyện sinh hoạt cá nhân hằng ngày. Mỗi khi những đứa con
tật nguyền của bà trở bệnh, lòng bà lại cứ quặn thắt trong đớn đau mà
chỉ biết khóc than. “Tim tôi như se lại mỗi khi nhìn thấy các con quằn
quại trong đau đớn, nhà cũng chẳng còn gì đáng giá để chạy chữa từng
viên thuốc giảm đau cho các con nữa”, bà Xuân nghẹn ngào.
Thương mẹ già vất vả
nuôi các em tật nguyền, vợ chồng người con gái đầu là bà Hoàng Thị Nọ
(71 tuổi) và ông Trần Thành Sơn (71 tuổi) dù ở xa nhưng vẫn thường xuyên
lui tới chăm sóc mỗi khi mẹ ngã bệnh. Thường ngày, cuộc sống mẹ con bà
Xuân phải trông nhờ vào sự giúp đỡ, cưu mang của những người hàng xóm
tốt bụng.
“Mẹ cạn hết nước mắt rồi…con ơi!”
Ngày chúng tôi đến thăm
xóm nhỏ Lăng Chùa là ngày tang thương vừa đổ xuống phận nghèo. Bà Xuân
dường như khô cạn hết nước mắt khi mới tiễn đưa người con gái xấu số
Hoàng Thị Lý (SN 1962) về với miền đất lạnh. Chị Lý bị mắc căn bệnh mù
từ lúc mới sinh ra, mấy năm sau căn bệnh bại liệt quái ác lại hành hạ cơ
thể yếu gầy, phải cưa một chân và nằm một chỗ. Thế rồi, một ngày đầu
năm 2012, chị Lý đã qua đời sau bao năm chống chọi với bệnh tật.
Thắp nén nhang lên di
ảnh con gái vẫn còn nghi ngút khói hương, người mẹ già gục mái đầu bạc
trắng xuống, miệng run run khóc thương mái đầu xanh: “Mẹ cạn nước mắt
rồi… con ơi!”. Những lời nấc nghẹn của bà Xuân đã làm chúng tôi và những người có mặt trong ngôi nhà tang thương không cầm nỗi nước mắt. Rồi
đây không biết bà còn phải chịu đựng nỗi đau như thế đến bao lâu nữa
khi sức khỏe những đứa con tật nguyền của bà cũng đang yếu dần theo thời
gian.
Bà Xuân thắp nén nhang lên di ảnh con gái mà lòng cứ giãy giụa:
"Mẹ cạn hết nước mắt rồi...con ơi!"
Năm nay dù đã ở tuổi 91
nhưng bà Xuân vẫn chưa có lấy một ngày được sống thanh thản. Từ ngày
chống mất, bà chỉ biết kìm nén nỗi đau để nuôi các con khôn lớn. “Không
biết tôi còn sống được bao lâu nữa, nhưng giờ tôi mà chết đi thì không
biết ai sẽ nấu cơm, nấu cháo và tắm giặt cho thằng Lực, con Bảy đây?”.
Người mẹ già miệng run run, đưa mắt nhìn những đứa con tật nguyền, nước
mắt giàn giụa.
Chia tay gia cảnh éo le bà
Xuân ra về mà lòng chúng tôi cứ nặng trĩu. Không biết rồi đây, liệu
hình ảnh người mẹ già khắc khổ không quản ngại sớm hôm tảo tần đút từng
miếng cơm, muỗng cháo đến việc lo từng giấc ngủ cho con sẽ còn kéo dài
được bao lâu nữa khi bà đã ở cái tuổi xế chiều. Thật đắng cay và nghiệt
ngã cho số phận của một người phụ nữ bất hạnh.
|
Mọi đóng góp hảo tâm xin gửi về:
1. Bà Bùi Thị Xuân: Thôn Lăng Chùa, xã Hoa Thủy, huyện Lệ Thủy, tỉnh Quảng Bình.
ĐT: 0985.412.334 (ông Trần Thanh Sơn, con rể bà Xuân)
|
Theo Dân trí