Trước đây có nhiều bài tâm sự khi đọc tôi nghĩ rằng
có lẽ là do người viết tưởng tượng, không ngờ có một ngày tôi phải viết
ra câu chuyện của mình.
Tôi mới ngoài 30 tuổi, quê ở miền Trung, sau khi
học Đại Học, tôi ở Hà Nội lập nghiệp. Bố mẹ tôi là giáo viên và tôi chịu
ảnh hưởng giáo dục nghiêm khắc từ nhỏ. Tôi không rượu chè, cờ bạc,
không thuốc lá, cafe, không chơi bời...
Cách đây 4 năm, tôi gặp một người con gái Hà Nội, ban
đầu tôi không thích lắm, nhưng sau cô ấy chăm sóc tôi, quan tâm đến tôi
nhiều quá nên tôi cũng tìm hiểu, biết được gia đình cô ấy gia giáo, cô
ấy là người tốt, tôi đã đáp lại tình yêu của cô ấy.
Chúng tôi cưới nhau. Sau tuần trăng mật, cô ấy mang
thai, phải nói tôi đã vui đến tột cùng vì tôi là con trai trưởng (gia
đình tôi có 2 chị em). Tôi là người lo làm ăn, và có thu nhập khoảng
3000 đôla Mỹ/tháng. Và tất cả tôi đều đưa cho vợ sau khi giữ lại một ít
chi tiêu cá nhân. Năm ngoái, khi có được một số vốn, tôi cùng anh em lập
công ty và tôi điều hành công ty này. Mặc dù bận tối mắt tối mũi, nhưng
tôi vẫn quan tâm đến gia đình, đến vợ con.
Sau thời gian sinh em bé, gần như vợ chồng tôi không
quan hệ với nhau, cứ mỗi lần tôi muốn gần gũi, cô ấy nói là cô ấy chăm
em bé nên mệt mỏi. Nói thật, tôi rất ức chế, nhưng nghe vợ nói tôi cũng
thương cô ấy chăm con vất vả nên tôi chịu đựng. Tính tôi không thích
lăng nhăng ở ngoài.Tôi nghĩ chắc là sau 3 năm thì vấn đề của vợ tôi sẽ
hết như lời bác sĩ tư vấn.
Cách đây không lâu, có một cặp vợ chồng trẻ tới nhà
tôi. Ban đầu tôi nghĩ là bạn của vợ tôi nên tôi để cho ba người nói
chuyện với nhau, tôi ở trên tầng 2. Bất ngờ có đánh nhau, tôi chạy xuống
can ngăn, từ đây một sự thật được hé ra.
Vợ tôi và người đàn ông trên đã yêu nhau cách đây 6
năm khi học tiếng Anh cùng nhau. Sau đó, cậu ta lấy vợ (vợ chồng cậu kia
yêu nhau từ cấp 3, học cùng nhau), vợ tôi không biết và hai người vẫn
quan hệ với nhau. Khi cậu ta có con trai đầu lòng, vợ tôi mới biết, tuy
nhiên vẫn lén lút quan hệ yêu đương với cậu ta. Sau đó vợ tôi gặp tôi và
yêu tôi. Trong thời gian yêu tôi, vợ tôi vẫn cùng một lúc quan hệ cả
tôi và cậu kia. Và mối quan hệ của vợ tôi với cậu kia kéo dài cho đến
giờ. Họ vẫn gặp nhau và ngủ với nhau hàng tuần, đó chính là lý do cô ấy
không muốn ngủ với tôi. Điều kinh khủng hơn là những lần tôi đi công
tác, cậu kia đến nhà tôi và ngủ với vợ tôi trên chiếc giường của vợ
chồng tôi, ngay cả khi vợ tôi có bầu 5 tháng.
Tôi đau đớn quá các bạn ạ, nổi đau của tôi vượt xa sự
chịu đựng nên tôi không nói gì cũng như không hành động gì. Vợ chồng
cậu kia quỳ xuống dưới chân tôi và xin tha thứ, tôi nghĩ đến vợ cậu kia
cũng như tôi, đều là nạn nhân, vì thế tôi bảo hai vợ chồng kia về đi,
tôi không làm gì đâu. Còn vợ tôi thì khóc, ôm tôi và xin tôi cho cô ấy
một cơ hội để chuộc lỗi. Ban đầu tôi định việc này có xử sự thế nào tôi
cũng ôm theo xuống mồ, chẳng nói cho ai. Nhưng rồi tôi nghĩ phải nói cho
bố mẹ và anh trai cô ấy, bố mẹ tôi và chị gái tôi biết. Cả hai gia đình
sốc nặng. Bên nhà ngoại thì xin tôi hãy vì đứa con (con trai tôi hơn 2
tuổi) mà cho cô ấy một cơ hội, bên nhà nội thì nhất quyết không tha thứ,
bảo là đàn ông còn trẻ, có tài như tôi còn nhiều cơ hội, hãy làm lại từ
đầu.
Tôi vẫn bình tĩnh đến ngày hôm nay, chưa có động
thái gì. Tết này tôi đi rất xa Hà Nội, tôi muốn một mình để suy nghĩ
thật kỹ. Tôi hẹn vợ tôi là sau Tết tôi sẽ trả lời cho cô ấy. Tôi nhìn
con trẻ không có tội gì, vẫn nghĩ bố đi công tác như mọi khi mà tôi
thương quá, nhưng tôi không thể nào quên được những gì vợ tôi đã làm.
Tôi giờ không biết phải làm sao, các bạn có ai đã từng xảy ra như tôi,
hãy cho tôi một lời khuyên chân thành.
Theo PNO