Ông trời xe duyên cho tôi lấy phải người chồng có tài ăn nói. Mỗi ngày,
miệng anh hoạt động không ngừng nghỉ. Thậm chí, cách nói chuyện lại trầm
bổng như tụng kinh, khiến tôi điên đầu. Tôi công nhận chồng mình có
tài. Nhưng không thể đánh đồng công việc và cuộc sống như vậy. Tại
trường, anh lên lớp giảng bài ra sao tôi chẳng bận tâm, nhưng về tới nhà
anh vẫn giảng bài cho vợ, khiến tôi chịu không thấu.
Chả mấy chốc, chồng tôi trở thành “Khổng Ất Kỷ” (nhân vật trong truyện
ngắn cùng tên của nhà văn Lỗ Tấn, là một nhà nho lỗi thời, lập dị, nhưng
luôn tỏ ra nghiêm nghị quá mức cần thiết, khiến thiên hạ nhiều phen nực
cười). Hằng ngày, chồng tôi đều chìm đắm trong những cuốn sách chính
trị. “Duy vật luận”, “Duy tâm luận”, “Phép biện chứng” là những thứ ngày
nào anh cũng đọc, cũng ghi nhớ, cũng giảng giải cho vợ…
Tôi luôn tự hỏi, liệu có cần thiết phải ham mê tới mức ấy? Anh chỉ là
một thầy giáo dạy chính trị cấp hai, giảng những thứ cao siêu như vậy,
học sinh nào chịu nghe? Dù có nghe, chắc gì lũ trẻ đã thấm! Tôi bức xúc
bày tỏ suy nghĩ của mình, anh mắng xối xả rằng tôi không hiểu đạo lý.
“Phải, em không hiểu gì, nhưng chẳng muốn nghe!”, tôi bực mình đáp lại.
“Không nghe thì bịt tai lại, đừng kiểu bỏ ra ngoài như vậy”, chồng tôi
lý lẽ.
Đều như vắt chanh, 6h hằng ngày, sau khi tỉnh giấc, anh lại lao vào
bàn đọc sách, rồi cắm cúi cho tới tận 7h mới chịu làm vệ sinh cá nhân
trước khi ăn sáng. 8h anh lên lớp, buổi trưa về nhà tranh thủ nghỉ ngơi
cũng dành ra nửa tiếng để đọc đọc, chép chép… Tối đến, ăn xong cơm
anh lại vùi đầu vào sách cho tới lúc đi ngủ. Ít nhất chồng tôi cũng phải
dành ra bốn tiếng để đọc, bỏ mặc tôi tự xoay xở mọi việc. Từ hồi kết
hôn tới giờ, chưa một lần tôi thấy chồng mình xem phim, chỉ lướt qua tin
tức. Tủ sách nhà tôi thì đầy ứ toàn tài liệu triết học. Theo lý giải
của anh, triết học sẽ giúp con người ta trở nên thông minh.

"Sau khi tỉnh giấc chồng tôi lại vùi đầu đọc sách, rồi cắm cúi cho tới tận 7h
mới chịu làm vệ sinh cá nhân, ăn sáng...". Ảnh minh họa.
Ngày nào cũng vậy, phải đợi đến khi chồng ngủ say, hai tai tôi mới được
phút nghỉ ngơi. Ít nhất là 6 tiếng, lỗ tai tôi bị tra tấn bởi giọng đọc
ru ngủ của anh. Giữa chúng tôi cơ bản không có tiếng nói chung. Nhiều
nhất hai vợ chồng chỉ nói với nhau 10 câu mỗi ngày. “Ừ, à, a” là những
từ quen thuộc mỗi khi anh trả lời vợ. Nhưng chỉ cần tôi đề cập tới việc
nhà hoặc yêu cầu đi dạo phố, gã chồng lại xối xả: “Đấy là việc của phụ
nữ, không liên quan tới tôi”.
Cuộc sống hôn nhân cứ thế trôi qua với trạng thái đơn điệu, nhàm
chán. Chồng tôi không hút thuốc, không rượu chè, không cờ bạc, không thò
mặt ra khỏi nhà… Dần dà, tôi nhận ra anh đúng là gã mọt sách chính
hiệu. Tôi có cằn nhằn tới cỡ nào, anh cũng mắng gạt rồi bao biện, rằng
đó là cách tốt nhất để nâng cao tố chất và bản lĩnh chính trị, cần phải
ẩn mình chờ thời, đợi tới khi đủ năng lực, anh sẽ thực hiện ước mơ của
mình. Nhưng tới giờ, tôi vẫn không hiểu ước mơ ấy là gì!
Kết hôn đã được năm rưỡi, tôi có bầu tròn ba tháng, anh ại giở chứng
thích ngồi giảng lý luận, giảng chính trị bên cạnh vợ. “Đây là cách giáo
dục rất tốt cho thai nhi, giúp con từ nhỏ đã hình thành tư tưởng chính
trị. Anh nhất định sẽ dạy con thành tài như Hegel và Aristote”, chồng
tôi hạ quyết tâm.
Năm nay anh mới 28 tuổi, nhưng không có nét trẻ trung, hoạt bát của
thanh niên. Cách giao tiếp xã hội của chồng tôi cũng vô cùng kém cỏi.
Thậm chí, những giáo viên trong trường cũng chả thèm gọi anh mỗi khi có
việc. Nhưng dù gì chồng tôi cũng không đi. Ngày qua ngày, anh ấy sống
đơn độc với cái bóng của chính mình.
Tôi còn nhớ, trong đêm động phòng, tôi vừa sợ, vừa xấu hổ. Những tưởng
chồng sẽ chủ động nghĩ ra chiêu nào lãng mạn xua tan không khí căng
thẳng của phút đầu chung đụng, ai ngờ anh ta thao thao thao bất tuyệt
giảng đạo lý, triết học và những câu chuyện truyền kỳ về các triết gia
nổi tiếng… Suốt 10 phút ngồi nghe, tôi ngán tới tận cổ. Nhưng anh ta vẫn
như súng liên thanh. Chẳng thể dập tắt nguồn cảm hứng của chồng mình,
tôi đành mặc kệ. Cứ thế, anh ru ngủ vợ trong đêm tân hôn bằng những điều
chỉ có trong sách vở… Thật trớ trêu, tới hôm sau, khi trời đã hửng
sáng, chúng tôi mới thực sự có cuộc sống vợ chồng.
Tôi lấy được anh coi như cũng may mắn. Tôi văn hóa thấp, chỉ học hết
phổ thông, không nghề nghiệp, chỉ là cô gái quê mùa, kết hôn với một
giáo viên có nghề nghiệp và lương bổng ổn định như anh khiến ai cũng
ngưỡng mộ. Nhưng nỗi khổ tâm tôi đang phải chịu đựng liệu có ai hiểu
thấu. Dẫu biết “mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh”, nhưng tôi thực không
chịu nổi cuộc sống nhàm chán như vậy.
Lời bàn
Trong cuộc sống lứa đôi, tiếng nói chung là yếu tố vô cùng quan trọng
để gắn kết vợ chồng. Khi không thể tìm thấy sự dung hòa của hai tâm
hồn, sẽ rất khó duy trì gia đình hạnh phúc. Chồng bạn thuộc tuýp người
cổ điển, đôi khi biểu hiện khô khan, cứng nhắc và thiếu chan hòa với
cuộc sống. Nhưng nếu đã chấp nhận chung sống với anh ấy, bạn hãy cố gắng
tìm cách sẻ chia và hiểu hơn về những tâm tư còn giấu kín trong con
người anh ta.
Tật nói nhiều và chỉ vùi đầu vào sách vở chẳng qua vì chồng bạn quen với nếp sống và suy nghĩ từ trước khi kết hôn. Nếu muốn tạo không khí vui vẻ, thi vị hơn cho cuộc sống của mình, đừng tỏ thái độ phản ứng quyết liệt như vậy, hãy “cải tạo” chồng dần dần bằng cách tham gia vào những câu chuyện của anh ấy, khiến anh ấy nghĩ rằng bạn biết lắng nghe và sẻ chia những điều mà chồng trân trọng. Theo thời gian, hãy kéo anh ấy khỏi “vỏ ốc” và động viên chồng tham gia nhiều hơn các hoạt động xã hội lành mạnh, giúp đức lang quân dần lấy lại phong thái trẻ trung đúng tuổi.
Và có lẽ bạn không nhớ tới sự tồn tại của sinh linh bé nhỏ trong gia
đình. Khi đứa trẻ chào đời, không khí sẽ trở nên ồn ào, vui vẻ hơn rất
nhiều. Những ông chồng mọt sạch thường dành cho con tình cảm rất sâu
nặng. Chắc chắn khi ấy, anh ta sẽ bận bịu suốt ngày để chăm sóc thiên
thần nhỏ của hai bạn, thay vì vùi đầu vào sách vở như bây giờ.
Theo Đất Việt