Tôi thuộc tuýp người không màng danh lợi. Có lẽ
vì ảnh hưởng bởi tư tưởng và cách giáo dục trong quân ngũ, nên tôi luôn
có phong cách cứng rắn, nguyên tắc, không bị đánh gục bởi ánh hào quang
của danh vọng. Chưa một lần tôi cúi đầu trước bất kỳ ai. Dù đã giải ngũ,
nhưng hơn chục năm qua, tôi vẫn chỉ là một viên chức quèn.
Sau khi vay mượn để mua nhà, tôi kết hôn. Vợ tôi, Mỹ
Quyên, là một người phụ nữ xinh đẹp, có nụ cười rạng rỡ như hoa. Coi như
tôi có mắt chọn người. Chỉ mỗi tính cứng đầu, nóng nảy của Mỹ Quyên là
cần phải cải tạo. Nhưng chẳng ai có thể hoàn hảo mọi mặt. Âu đó cũng là
quy luật bù trừ của tạo hóa. Tôi ít nói, điềm tĩnh, cô ấy nhanh nhảu,
bộc trực. Sống với nhau, chúng tôi xác định sẽ tìm cách dung hòa để gia
đình êm ấm.
Tôi hiểu rõ nỗi khổ mà Mỹ Quyên phải chịu đựng. Nhưng
nếp sống hơn 30 năm qua khiến tôi khó thay đổi bản thân. Chuyện khom
lưng luồn cúi để nịnh nọt sếp lớn, thậm chí trơ trẽn làm thân với một vị
lãnh đạo chẳng "dây mơ rễ má" gì quả rất nực cười. Mới đầu, tôi cũng cố
lân la trò chuyện với họ, nhưng đâu lại hoàn đấy. Những người quen biết
đều nhận xét tôi là người thật thà. Phải, tôi thật thà, thật thà tới
mức khờ khạo nên vợ mới phải chịu khổ. Trong thâm tâm, tôi cảm thấy rất
có lỗi với Mỹ Quyên. Không thể khiến vợ được hưởng cuộc sống sung túc
như những phụ nữ khác, đó là lỗi của người chồng. Sống với tôi, cô ấy
phải chắt bóp chi tiêu, ghìm lòng trước những thứ đồ xa xỉ như quần áo
hay mỹ phẩm đắt tiền.
Khi mới kết hôn, tình cảm của chúng tôi rất mặn nồng.
Vì yêu, dù không đầy đủ vật chất vẫn cảm thấy ấm lòng. Nhưng càng về
sau, gia cảnh nghèo túng khiến Mỹ Quyên dần nhạt nhẽo với tôi. Đôi lúc,
cô ấy hờn trách: “Vương Chính Cương, anh cứ sống mãi những chuỗi ngày
thanh cao như vậy, có khiến vợ con anh được hạnh phúc suốt đời?”. Tôi
biết, cô ấy nói ra những lời cay độc này là vì tương lai của gia đình.
Nhưng sao tôi vẫn thấy chát chúa trong lòng.
“Em cần tiền, điều
ấy không sai. Nhưng có lẽ em chọn nhầm người rồi. Em xinh đẹp như vậy,
nhẽ ra nên lấy một người giàu có. Ở với anh, em chỉ có thể ăn cơm cháo
đạm bạc, sống cảnh nghèo đói”, tôi đau khổ đáp lại. Nghe thấy vậy, vợ
tôi nổi khùng. Những lần cãi vã liên tục tái diễn. Nhưng thời gian gần
đây, Mỹ Quyên bỗng thay tâm đổi tính. Cô ấy không còn cằn nhằn chuyện
tiền nong, thậm chí mỗi khi về nhà lại cười nói vui vẻ. Chỉ có điều, cô
ấy hay về muộn. Nhưng dù sao, tôi cũng an lòng vì vợ mình dường như đã
hài lòng với cuộc sống thực tại.
Một hôm, Mỹ Quyên thông báo cô phải đi công tác dài
ngày tại Hàn Quốc. Tôi mừng thầm cho vợ. Khi về, cô ấy mua quà cho tôi
và con. Thậm chí, Mỹ Quyên trông rạng rỡ và xinh đẹp hơn xưa. Tối đến,
tôi có ý gần gũi, nhưng cô ấy kêu mệt. Những ngày sau đó, vợ tôi luôn
ngủ quay lưng với chồng. Có lần, không chịu nổi, tôi kéo cô ấy về phía
mình, nhưng khi vừa chạm vào môi vợ, tôi bỗng bị bộ ngực của nàng hấp
dẫn. Phải rồi, Mỹ Quyên đẹp và hấp dẫn hơn xưa chính bởi bộ ngực này.
Trông nó đầy đặn và cuốn hút ánh nhìn của đối phương. Mỹ Quyên không
giấu giếm, cô thẳng thừng thừa nhận: “Em đã nâng ngực. Vì đạt nhiều
thành tích trong công việc nên em được cấp trên khen thưởng. Em dùng
khoản ấy để tân trang lại mình”. Nói đoạn, vợ tôi lại chuyển mình ngủ
tiếp.
Một hôm, vì con trai bị bệnh, phải nằm viện, Mỹ Quyên
đành xin nghỉ để chăm con. Buổi trưa, tôi về nhà nấu cơm để đem vào cho
thằng bé. Tôi vừa sửa soạn xong bữa ăn thì nghe tiếng tin nhắn trong di
động. Hóa ra là từ điện thoại của Mỹ Quyên. Tôi không muốn đọc, nhưng
lại thêm một tin nữa được gửi tới. Tò mò, tôi mở ra xem. Đập vào mắt tôi
là những dòng tin chan chứa tình cảm: “Em yêu, con em sao rồi? Anh nhớ
em quá. Kể từ ngày em đi Hàn Quốc về, không ngày nào anh nguôi nhớ em.
Cảm ơn em đã vì anh mà tút tát lại bộ ngực. Anh sẽ yêu em nhiều hơn…”.
Tôi như phát điên, ném vỡ điện thoại.
Tôi không tin mình là kẻ vô dụng, bởi còn biết bao
người cũng có mức sống bình dân như tôi, họ vẫn tồn tại và sống vui vẻ.
Dẫu biết rằng, đi làm, kiếm tiền, chăm sóc gia đình, vay mượn làm nhà…
là những nghĩa vụ bắt buộc mà ai cũng phải đối mặt. Nhưng tiền lại khiến
cuộc sống bị biến chất, tiền đã khiến người vợ yêu quý của tôi sẵn sàng
ngã vào lòng kẻ khác, khiến con trai phải nhận đồ chơi từ một gã lạ
hoắc đang phá vỡ hạnh phúc gia đình tôi. Những thay đổi ấy, tôi không
thể chấp nhận. Tôi là một người sống đàng hoàng, cương nghị, nhưng lại
để vợ mình bị kẻ khác chiếm dụng. Tôi còn có thể làm gì để níu giữ hạnh
phúc? Thế giới này quá phức tạp và rối ren, tôi không đủ sức gắng gượng
để hòa nhập vào dòng đời xô bồ này, càng không thể nhắm mắt cho qua
chuyện trái đạo lý mà vợ mình đã làm.
Lời bàn
Cuộc sống hôn nhân do nhiều yếu tố quyết định. Ngoài
tình cảm, bạn cũng cần phải hiểu, điều kiện kinh tế chi phối nhiều điều.
Không ít bi kịch gia đình xảy ra chỉ vì vấn đề tiền bạc. Tôi không phủ
nhận, vợ bạn là một người quá coi trọng vật chất. Khi kết hôn, chắc hẳn
cô ấy đã biết bạn là người không có tiềm lực lớn về kinh tế nhưng vẫn
quyết định chung sống. Điều đó cho thấy, Mỹ Quyên có tình cảm chân thành
với bạn. Nhưng theo thời gian, khi gánh nặng cơm áo gạo tiền đè nặng
lên hai người, tình cảm của cô ấy dần bị mai một. Một phần nào đó, tôi
cảm thông với nỗi thiệt thòi của vợ bạn. Vì khoảng trống về vật chất,
khi tiếp xúc với những lãnh đạo nhiều quyền lắm chức, lại dư dả tiền bạc
trong cơ quan, cô ấy chắc chắn sẽ có sự so sánh với bạn rồi dẫn tới
ngoại tình.
Bạn sống nguyên tắc và trong sạch. Đó là những đức
tính quý báu cần có ở mỗi người. Nhưng không thể khư khư suy nghĩ cứng
nhắc một chiều. Chuyện nịnh nọt, bợ đỡ sếp để thăng tiến là điều không
nên làm. Tuy nhiên, khi mười mươi biết rõ nỗi khổ tâm mà vợ phải chịu
đựng, là trụ cột trong gia đình, đáng lẽ bạn nên linh hoạt, bươn chải
hơn nữa trong cuộc sống để cải thiện mức sống hiện tại. Đằng này, bạn
lại hài lòng với bản thân và cho rằng mình luôn đúng.
“Tiên trách kỷ, hậu trách nhân”, chuyện Mỹ Quyên
ngoại tình, nguyên nhân cốt lõi cũng chỉ vì tiền bạc. Hãy tự xem xét lại
bản thân trước khi oán giận bạn đời. Không thể đem lại hạnh phúc cho
vợ, đó có phải là thiếu sót lớn nhất của người đàn ông không bạn? Theo
những gì bạn kể, hiện tại, bạn mới ngoài 30. Đây là thời điểm vàng để
người đàn ông bứt phá trong sự nghiệp. Tại sao không năng động học hỏi
để tự mình phấn đấu? Thành công và danh vọng đâu chỉ đến với những người
chuyên nịnh bợ bề trên. Những tấm gương nỗ lực đi lên bằng chính khả
năng của mình đâu phải hiếm trong thực tại.
Hãy thay đổi nếp
nghĩ, cách sống để người phụ nữ của bạn nhìn nhận lại và quay về với tổ
ấm. Đừng bi quan, hằn học với đời theo chiều hướng cực đoan như vậy.
Theo Đất Việt