Nói rồi, Ngọc dọn đồ đi. Đã lường trước chuyện này nên cô gái lo xa có
thể yên tâm xách va ly ra khỏi nhà đại gia. Bởi suốt hai năm làm vợ hờ
của ông Khai, cô đã kịp tẩu tán các món tiền bạc, trang sức “kiếm được”
vào một tài khoản phòng thân với con số rất khá. Dù sao, so với chuyện
cặp bồ ngay trước mũi ông Khai thì đó chỉ là chuyện vặt.
Còn ông Khai thì tự an ủi bằng ý nghĩ khinh mạn đối với cô bồ cũ
rằng, cô ta âu cũng chỉ là món đồ ta bỏ tiền ra mua, mình nắm không chắc
thì nó rơi mất, chứ có phải thú cưng đâu mà biết trung thành với chủ
nuôi mình.
Lắp camera cũng không ăn thua
Lọc lõi tình đời, ông Thịnh biết thừa các cô chân dài “bao vây” mình
vì ham cái mác “bồ đại gia” và nhất là những món tiền, món quà đắt giá
ông tặng, chứ không phải vì vầng trán hói và cái bụng bia của ông phù
hợp với gu thẩm mỹ của họ. Ngọc Huyền cũng vậy thôi, dù cô vẫn chiều
chuộng ông hết mực và tỏ ra say đắm đê mê trong mỗi lần “ân ái”, ngay cả
những lần ông “chết máy” giữa chừng. Để đề phòng chuyện “gái xuân nổi
lòng xuân” khi chẳng may gặp phải một thằng trẻ trai nào đó, ông quản bồ
nhí thật chặt.
Hằng ngày, Huyền chỉ việc thơ thẩn trong nhà xem tivi, đọc truyện
tranh, ăn và đợi ông, nếu buồn chân buồn tay thì mày mò các công thức
nấu nướng để đãi khi ông đến. Cần đi mua sắm, làm đẹp thì đã có tài xế
chở đi. Chắc ăn hơn, ông lắp camera theo dõi trong nhà, nên Huyền đừng
có mơ đến chuyện chờ ông đi vắng để “tòm tem, mèo mỡ”.
Mỗi ngày, Huyền chỉ ra ngoài hơn hai tiếng đồng hồ để đến trung tâm
tập luyện giữ dáng, dĩ nhiên cũng đực chở đi nốt. Cậu tài xế mẫn cán đưa
“chị” lên tận phòng tập, gần đến giờ lại đến chờ ở cửa rước về. Lần nào
cậu đến đón cũng thấy Huyền trong bộ đồ tập đẫm mồ hôi, chả có gì để
“lăn tăn”.
Ấy thế mà Huyền cũng có bồ được. Đó là một “thằng nhãi” chỉ hơn cô có
vài tuổi, vốn là người đưa hàng của cái siêu thị ngay gần nhà. Để “khóa
chân” cô bồ, ông Thịnh bảo cô khỏi cần chợ búa làm gì, mọi thứ nhu yếu
phẩm cứ ghi danh sách, alo cho siêu thị là người ta mang đến. À, ra vì
thế mà có dạo, hôm nào cô ta cũng gọi siêu thị mang đồ lên, ông Thịnh
cay đắng nghĩ. Nhưng đó chỉ là giai đoạn “khởi động” chuyện dan díu
kia. Còn khi đã “vào guồng” rồi thì họ gặp nhau ở một căn hộ cùng tòa
nhà với trung tâm thể hình mà Huyền đến tập, do cô thuê cho bồ. Mỗi buổi
chiều, Huyền đến trung tâm, nhún nhảy bài cái rồi ra bấm thang máy lên
tầng 10, gần hết giờ lại xuống, thay đồ tập, chạy cho mướt mồ hôi ra
trước khi tài xế đến đón.
Vài tháng sau khi đã “sa thải” cô bồ nhí, ông Thịnh cũng có bồ mới.
Ông an tâm là cô nàng không thể qua mặt mình được bởi ông đã thấm thía
một bài học xương máu: Có lắp camera thì phải lắp cả ở bên ngoài nữa.
Nếu làm thế từ sớm thì cô bồ trước và cậu đưa hàng siêu thị đã chẳng
nhấm nháy với nhau được.
Giàu, trẻ, khỏe lại hay ghen mà vẫn bị “bồ” đá
Là đại gia như Hải không trán hói, không bụng phệ. Anh mới 45 tuổi,
phong độ và khá đẹp trai. Tình nhân của anh là Vân, cô sinh viên ở một
trường kinh tế nơi anh từng được mời đến nói chuyện. Tuy cô gái này chỉ là bồ nhí
nhưng được anh dành cho rất nhiều tình cảm. Vì thế nên Hải rất ghen, dù
anh đã 1.000 lần tự nói với mình rằng, có được người tình vừa giàu có,
học thức vừa trẻ đẹp, lại giúp đỡ nhiều cho gia đình cô như mình, Vân
họa có điên mới dan díu với người khác.
Vân bị quản lý vô cùng gắt gao, đưa đi đón về, thế nhưng vì cô vẫn
phải đi học nên thời gian ở trường, Hải không kiểm soát được. Anh đành
lấp chỗ trống bằng cách gọi điện nhắn tin liên tục để kiểm tra xem
“ngoại cảnh” có âm thanh nào đáng nghi không. Suốt năm rưỡi trời, không
có gì đáng nghi lắm.
Nhưng sau đó thì có. Hành tung của Vân vẫn có vẻ minh bạch, nhưng
thái độ của cô với anh khác trước, khi thì ngọt ngào hết sức, khi có
chiều lạnh nhạt, và nhiều lần anh bắt gặp cô đăm chiêu hoặc thở dài. Hải
thuê thám tử theo dõi cô trong trường. Kết quả là: Vân đang yêu một cậu
bạn cùng lớp. Họ thường cùng nhau rời giảng đường trong các tiết giữa
giờ. Đạt tự hỏi, tại sao mỗi lần anh gọi điện kiểm tra – vẫn thường
xuyên như trước – anh vẫn nghe bên cạnh tiếng thì thào “em đang học” của
Vân là tiếng giảng bài của giáo viên, thậm chí lúc là nam, khi là nữ,
nội dung không giống nhau. Rồi Hải đoán, chắc đó là băng ghi âm cô dùng
để đối phó với anh.
Việc Vân khóc lóc xin lỗi và trả hết những món nữ trang anh tặng làm
Hải bớt giận. Nhưng anh vẫn thấy đau vì nghĩ rằng, chỉ có Vân lo bị anh
bỏ rơi khi đã thành nhàm cũ hoặc nhan sắc phai tàn chứ làm gì có chuyện
cô phản anh vì người khác. Hải chua chát nghĩ, đúng là không hiểu nổi
đàn bà, ngoài một điều chắc chắn là khi trái tim họ không còn thuộc về
ta thì dù có nhốt họ trong trong hòm vàng ném xuống biển sâu, rồi giấu
chìa khóa ở một vách đá cheo leo, chót vót thì họ vẫn tìm cách lọt ra để
“cắm sừng” ta được.