Bố chồng tôi năm nay đã ngoài 70 tuổi. Mẹ tôi mất sớm nên ông sống cùng
vợ chồng tôi suốt những năm qua. Tuy là mày râu nhưng ông cụ rất thích
hóng hớt. Thậm chí, những chiều đi làm về, tôi đều thấy ông ngồi túm năm
tụm ba với mấy người rỗi việc ngoài quán nước đầu xóm để buôn chuyện.
Thôi thì chuyện người ngoài, cụ thích bàn tán ra sao cũng được, đằng
này, ngay cả đến những thay đổi trên cơ thể con dâu, ông cũng săm soi
rất kỹ. Trong một bữa cơm tối gần đây, tôi suýt ngất lịm trước câu tuyên
bố xanh rờn của cụ: “Hình như con dâu dạo này khang khác thì phải, nhất
là vòng một, trông cứ giả giả. Có phải con vừa đi nâng ngực về?”. Sao
ông cụ lại phán một câu vô căn cứ như vậy? Không kiềm chế được, tôi hỗn
hào cãi lại: “Chuyện đó có liên quan tới bố sao? Răng của bố chẳng phải
cũng là đồ giả đó sao?”.
Biết hơi lỡ lời, nên nói xong, tôi lặng thinh, không cằn nhằn gì
thêm. Cả chồng tôi lẫn ông cụ đều há hốc miệng khi nghe câu nói ấy. Bố
chồng không nói gì, lẳng lặng bỏ bát đũa, vào phòng nằm nghỉ. Còn lại
hai vợ chồng và đứa con gái ngồi lặng thinh bên mâm cơm. Tình huống trớ
trêu ấy khiến ai cũng khó xử. “Em nên ăn nói từ tốn hơn với cụ, đừng để
bố bị tổn thương. Có gì thì cho qua đi!”, chồng tôi từ tốn dặn dò.
Vì gia đình, tôi nén bực, không muốn bới móc lại chuyện ấy. Nhưng
“cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng”, mấy ngày gần đây, mỗi lần tôi vào
phòng tắm, ông cụ lại thập thò ngoài cửa. Tôi phát hiện được là vì có
lần, vừa trút xong quần áo, tôi mới nhớ ra để quên nội y trong phòng,
nên lại vội vàng trở ra để lấy. Vừa mở cửa, tôi đã thấy ông cụ đang lù
lù trước mặt, ánh mắt rất lấm lét. Mấy lần sau đó, tôi vẫn thấy có bóng
ai lù lù bên ngoài qua lớp cửa kính. Y như rằng, mở cửa kiểm tra, thì
thấy ông bố chồng vội vàng quay người đi thẳng về phòng.