Vợ Cường thấy chồng đi đòi nợ về tay không, hỏi thì anh cứ ậm ừ. Tức con
nợ cù nhầy, hôm sau chị sang nhà Xuân, quyết định làm to chuyện để đòi
bằng được, nếu không có tiền thì thà mang đồ đạc nhà cô ta về còn hơn
không có gì. Nhưng chị vừa mở miệng thì Xuân đã tươi tỉnh: “Chị ơi em
trả hết cho anh ấy từ hôm qua rồi mà. Chị về hỏi lại anh đi, chắc anh
trót tiêu mất rồi mà giấu chị đấy”. Vợ Cường vừa ngượng vừa giận chồng,
sồn sồn về túm lấy anh tra hỏi. Cực chẳng đã, anh đành phải nhận bừa là
trót thua cá độ nên lấy tiền đó để trả.
“Anh không đòi tiền…”
Hạnh tâm sự với Trung là cô vẫn luôn ấp ủ ý tưởng mở một quán cà phê:
“Ý tưởng của em rất hay, rất độc, chỉ tiếc là không có vốn”. Nghe xong ý
tưởng độc của cô, Trung nghĩ làm thế thì có đến mục thất cũng chẳng
kiếm được tiền, nhưng anh lại hăng hái bảo: “Hay lắm, em mới ít tuổi mà
đã có đầu óc kinh doanh như thế, anh nể. Anh sẽ cho em vay tiền, anh tin
chẳng mấy chốc là em đã lấy lại vốn để trả anh”.
Quán cà phê của Hạnh mở đến nửa năm thì phải đóng cửa. Cô sợ hãi khi
Trung bảo đang cần tiền, yêu cầu cô thanh toán nợ nần. “Em biết lấy đâu
ra tiền trả anh bây giờ?”, Hạnh khóc thút thít. Trung cười: “Anh đùa
đấy. Anh biết em khó khăn, ai nỡ đòi tiền em?”. Rồi bất ngờ, anh ôm chầm
lấy cô gái, vừa hôn vừa nói liên hồi không để cho cô kịp phản ứng: “Anh
yêu em từ lâu lắm rồi. Chỉ cần em đáp lại tình cảm của anh, món nợ kia
cũng coi như không có, anh sẽ chăm lo cho em, giúp em thực hiện nhiều ý
tưởng kinh doanh nữa…”. Vốn có chút cảm tình với Trung, lại đang quá lo
lắng, bối rối, cô gái chỉ biết phản ứng một cách yếu ớt. Kệ sự phản đối,
người đàn ông giàu kinh nghiệm vừa liến thoắng những lời ngon ngọt vừa
dùng sức mạnh “việc ta ta làm”. Hôm đó, anh ta đã chiếm đoạt được cô
gái.
Vạn sự khởi đầu nan. Đã qua được cái khởi đầu ấy thì chuyện ăn nằm
với cô gái mình thích, với Trung, không có gì để nghĩ nữa. Thỉnh thoảng,
anh đưa cho cô ít tiền để tiêu, còn chuyện “đầu tư” cho các ý tưởng
kinh doanh của cô thì anh liên tục chê dự án không khả thi, rằng em phải
nghĩ kỹ để khỏi thất bại như lần trước. Hạnh chưa kịp nghĩ ra cái nào
để Trung khen khả thi thì anh ta đã bỏ rơi cô.
Đền ơn bằng tình dục
Nhà bà Sinh không có con trai nên khi gặp cơn gia biến, ông Sinh mắc
bệnh ung thư ở tuổi 50, ba mẹ con cảm thấy bơ vơ không nơi nương tựa,
cũng không có phương cách gì để kiếm tiền cho ông chữa bệnh. Sổ tiết
kiệm qua vài tháng điều trị đã hết, căn nhà nhỏ ở tỉnh lẻ dù có bán cũng
chỉ đủ tiền chạy thầy chạy thuốc trong một thời gian, để rồi sau đó mẹ
con trở thành kẻ vô gia cư. Vì thế, ông Sinh thà chết không cho bán nhà.
Không nỡ nhìn chồng, cha nhắm mắt chờ chết, nhưng bà Sinh và hai cô con
gái chỉ biết khóc vì vô kế khả thi. Đúng lúc đó, một Mạnh Thường quân
xuất hiện.
Đó là người đàn ông lâu nay vẫn theo đuổi Huyền, cô con gái út có
nhan sắc, nhưng cô không thích vì khoảng cách tuổi tác quá xa, ông ta
lại đã có một đời vợ. Khi cả nhà cô gái đang tuyệt vọng vì bệnh tình của
ông Sinh thì ông ta đề nghị được giúp đỡ. Dù không muốn nhưng chẳng còn
cách nào khác, họ níu lấy cái phao này. Trong 3 năm điều trị cho ông
Sinh trước khi ông mất, vị Mạnh Thường quân đó chẳng những chi ra khoản
tiền rất lớn mà còn thăm nom, an ủi người bệnh rất ân cần. Những lúc
rỗi, ông ta hay đến trò chuyện với bệnh nhân cho ông khuây khỏa. Ông ta
cũng quan tâm đến ba người phụ nữ trong gia đình, tỏ ra lo lắng cho sức
khỏe của họ, mua sữa, thuốc bổ cho họ… khiến cả nhà cảm động.
Cuối cùng, sau khi làm ma cho ông Sinh, mà chi phí đám ma cũng do
người đàn ông kia tài trợ, bà Sinh và hai cô con gái cảm thấy ơn nặng
như núi, không thể nào không trả. Thấy ông tha thiết với Huyền, cả mẹ và
chị đều khuyên cô lấy ông, một là để trả ơn, hai là sẽ có nơi nương tựa
chắc chắn. Nhưng cô gái 20 tuổi không muốn chôn vùi mộng ước cả một đời
con gái để trả ơn cho gia đình, nên cứ khóc mà không nghe lời. Rồi một
hôm, cô đến gặp người đàn ông ấy, thổ lộ rằng cô rất biết ơn sự giúp đỡ
của ông cho gia đình cô và tình cảm chân thành dành cho cô; cô những
muốn lấy cả cuộc đời đền ơn ông nhưng sợ mình sẽ không thể trung thành
với ông được. Vì thế, cô gái đề nghị được trao đời con gái cho ông, và
sẽ “trả ơn” ông cho đến khi cô lấy chồng.
Người đàn ông ôm lấy cô gái. Được chung chăn gối với người con gái
này là khao khát của ông mấy năm nay. Ông hôn cô, cởi bỏ y phục và chiêm
ngưỡng thân hình tuyệt đẹp của cô gái. Rồi khi Huyền mím chặt môi để
chuẩn bị “nhắm mắt đưa chân” thì ông lại khoác áo cho cô. “Điều anh muốn
nhiều hơn thế, nhưng giờ anh biết là không được, thế nên em về đi,
không phải nghĩ đến ơn huệ gì cả. Chúc em có người chồng vừa ý”.
Suy cho cùng, không phải món nợ nào cũng thanh toán được bằng vật chất.