Tôi
là con gái Hà Nội gốc, sinh ra trong một gia đình tương đối khá giả. Bố
mẹ lại chỉ sinh được có mình tôi nên cưng như cưng trứng, hứng như hứng
hoa. Cuộc đời tôi khá là sung sướng, gia đình có điều kiện, bố mẹ cưng
chiều, ngoại hình tôi cũng không tệ, lại có học thức. Đến tuổi lấy
chồng, tôi cũng tìm được một người đàn ông tuyệt vời để làm bạn đời.
Nhưng trời không cho ai tất cả, nhìn bề ngoài, ai cũng nghĩ tôi quá sung
sướng nhưng đâu ai biết tôi luôn phải âm thầm chịu đựng một nỗi đau đớn
về cả tinh thần và thể xác, luôn giữ một bí mật động trời suốt năm năm
nay.
5 năm trước, tôi gặp và yêu anh, một anh chàng kỹ sư dễ
thương, nồng nhiệt. Dù rất yêu nhau, lại trong lứa tuổi khá tò mò về
giới tính nhưng chúng tôi đều không đi quá giới hạn. Chúng tôi muốn giữ
giây phút thiêng liêng ấy cho đến đêm tân hôn. Những ngày chuẩn bị đám
cưới, tôi luôn luôn là một cô dâu bận rộn nhưng hạnh phúc.
Trang -
bạn thân thiết từ nhỏ của tôi luôn sát cánh bên cạnh tôi, giúp tôi
chuẩn bị một lễ cưới hoàn hảo và vui vẻ. Đêm trước ngày cưới, mọi thứ đã
được chuẩn bị đầy đủ, tôi hồi hộp chờ ngày hạnh phúc nhất đời mình.
Đang định đi ngủ để mai lấy sức dậy sớm thì Trang gọi điện cho tôi. Nó
nêu ra một ý tưởng điên rồ, đó là rủ tôi đi một quán bar nổi tiếng trong
thành phố. Từ nhỏ đến giờ, tôi chưa bao giờ đi đến những tụ điểm ăn
chơi như vậy nên ngay lập tức từ chối. Trang mắng tôi, nó nói từ bé tôi
đã quá hiền lành, khuôn khổ. Sau này lấy chồng lại càng khuôn khổ hơn,
quá như một bà cô già. Trang nói tôi hãy mạnh dạn phá bỏ rào cản ấy một
lần đi, coi như đây là quà nó tặng tôi trước khi tôi về nhà chồng. Nghe
cũng xuôi tai, tôi đồng ý, tôi thay đồ và lén lút ra khỏi nhà khi bố mẹ
đang ngủ.
Đến
quán bar, quả thực đó là một thế giới hoàn toàn lạ lẫm với tôi, tiếng
nhạc rộn rã, những ly rượu, những con người nhún nhảy. Bị cuốn vào sự
mới mẻ ấy, tôi hết mình hòa vào không khí ở đó. Tôi uống hai ly rượu,
vốn không quen chất cồn, tôi thấy mình bắt đầu lảo đảo. Cảm thấy không
khỏe, tôi gọi Trang đưa mình về, dù sao ngày mai cũng còn cả một đám
cưới phải tham gia, tôi không thể cứ ăn chơi ở chốn này như vậy. Trang
dìu tôi ra ngoài đường đứng cho thoáng rồi ra bãi đậu xe lấy xe.
Ngoài
đường vắng tanh vắng ngắt, giờ ấy mọi người đều đã đi ngủ cả. Tôi mệt
mỏi quá, lê bước về phía một chiếc cột điện đầu con ngõ nhỏ gần ấy để
tựa vào. Bỗng, tôi giật bắn mình nhận thấy có một bàn tay thô bạo đang
sục sạo trên cơ thể tôi. Bộ râu hắn khiến khuôn mặt tôi đau rát. Cảm
giác lờm lợm ghê tởm trào lên cổ tôi bởi mùi men nồng nặc bốc ra từ cái
bóng đen gớm ghiếc kia! Quá kinh hãi tôi định hét toáng lên thì âm thanh
từ miệng tôi chỉ còn là một tiếng ú ớ, nghèn nghẹt rồi đứt quãng.
Hắn
bịt chặt miệng tôi lại bằng đôi bàn tay hộ pháp và sức mạnh của ma men.
Tôi cố sức vẫy vùng, cào cấu quyết liệt nhưng không được. Đêm hôm đó,
tôi đã bị cưỡng bức một cách thô bạo, trinh tiết tôi giữ gìn bao lâu nay
đã bị một kẻ xa lạ ghê tởm lấy mất. Xong chuyện, hắn bỏ đi mặc tôi nằm
bơ vơ, tôi đau khổ co rúm vào góc đường khóc và gọi cho Trang. Nhìn thấy
tôi trong thảm cảnh ấy, Trang cũng khóc tức tưởi, nó ân hận vô cùng vì
đã rủ tôi đi chơi đêm ấy để dẫn tới hậu quả như vậy. Sau một hồi, Trang
lấy lại tinh thần cho tôi và đưa tôi về. Hai đứa quyết định giữ kín
chuyện này mãi mãi.
Sáng hôm sau, tôi vẫn là một cô dâu xinh đẹp
bước chân về nhà chồng. Gạt đi những giọt nước mắt sâu thẳm trong cõi
lòng, tôi vẫn nở nụ cười như hoa, tôi phải là cô dâu hạnh phúc trong mắt
mọi người. Đêm hôm ấy, nằm trên chiếc giường tân hôn, tôi lo lắng sợ
chồng phát hiện ra mình không còn trinh tiết. Đang ngồi nghĩ cách ứng
phó thì một vòng tay ôm chặt lấy tôi. Tôi rùng mình. Nụ hôn ướt át đặt
lên môi, tôi không hề thấy cảm hứng mà một sự sợ hãi, ghê tởm dấy lên,
tôi nhớ tới bàn tay lạnh lẽo ngày hôm qua, sự thô bạo, sự kinh tởm. Tôi
nhắm mắt, cố xua đi hình ảnh trong đầu, tự nhủ thầm: “Đây không phải là
kẻ ấy! Là chồng mình! Là anh! Là người mình yêu!”. Thế nhưng, cuối cùng
tôi vẫn không chịu được, đẩy anh ra và vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn
tháo.
Những ngày hôm sau cũng như vậy, chồng tôi rất lo lắng,
nhưng anh không hề nghĩ được nguyên nhân thực sự sau chuyện đó lại kinh
khủng như vậy. Anh chỉ cho rằng tôi quá trong sáng, quá ngây thơ, anh
đã vồn vã quá làm cho tôi sợ. Anh tìm mọi cách để trấn an tinh thần tôi.
Anh tạo một không gian ấm áp với nến và hoa hồng để mong tôi thư thái
hơn mỗi lần ân ái. Nhưng quả thật, tôi không thể nào làm được. Nhìn
chồng cặm cụi tìm cách "yêu" trên internet, tôi thương anh vô cùng. Tôi
đem mọi chuyện kể với Trang. Nó cuối cùng nghĩ ra một cách, đó là cho
tôi dùng thuốc kích dục để có được hưng phấn. Trang còn dẫn tôi đi vá
màng trinh, đề phòng trường hợp chồng tôi phát hiện tôi không còn trinh
tiết mà đâm to chuyện.
Tối hôm ấy, tôi đã dùng viên thuốc để đối
phó với anh. Có thuốc vào, cơ thể tôi ngứa ngáy dữ dội, một sự thèm khát
trào lên. Tôi lao vào anh, van vỉ anh cho tôi sự giải thoát. Đêm hôm
ấy, tôi và anh quấn lấy nhau trong sự trào dâng của ái tình. Nhìn vẻ mặt
hạnh phúc của anh sáng hôm sau, tôi thực sự thỏa mãn…
Thế nhưng,
đối với tôi, tất cả chỉ là một sự giải thoát đau đớn chứ không có gì
là ham thích trong chuyện đó cả. Những viên thuốc kích dục mà tôi đang
sử dụng có những thành phần rất hại cho sức khỏe, một phần trong đó là
lượng rất nhỏ caritharidin - một chất gây kích thích dữ dội. Mỗi lần sử
dụng viên thuốc là một lần tôi đau đớn vô cùng. Nhưng vì hạnh phúc gia
đình, tôi vẫn thường xuyên sử dụng.
Đã
được 5 năm và đều đặn hàng tuần tôi vẫn dùng thuốc. Chồng tôi vẫn chưa
biết chuyện này, anh lúc nào cũng vui mừng vì vợ mình là một người cuồng
nhiệt. Nghe anh kể về những người bạn khổ sở vì có vợ lãnh cảm mà tôi
chạnh lòng. Cuộc sống vợ chồng tôi hạnh phúc nhờ những viên thuốc kích
dục ấy.
Nhưng dạo gần đây, tôi thấy sức khỏe mình giảm sút
nhiều, hay bị choáng váng, chóng mặt. Một vấn đề nữa là đã lấy nhau được
5 năm nhưng chúng tôi vẫn chưa sinh được con. Tôi rất lo sợ, không biết
có phải do tôi dùng thứ thuốc không rõ nguồn gốc kia nên đã bị ảnh
hưởng đến khả năng sinh con của tôi hay không. Đã nhiều lần chồng tôi
muốn chúng tôi cùng đi khám để có thể có con nhưng tôi từ chối. Tôi sợ
bác sĩ sẽ phát hiện tôi sử dụng thứ thuốc ấy. Tôi sợ chồng tôi biết sẽ
không biết phải giải thích với anh như thế nào?
Ngày ngày, bên
trong vẻ mặt vui vẻ là nỗi u sầu lớn trong tôi, lúc nào tôi cũng thấy lo
lắng, sợ hãi. Nỗi đau tinh thần và thể xác giày vò tôi từng ngày.
Theo Afamily