“Những ngày sống tại số 18 Đông lộ, Trường An, chúng tôi cũng chia sẻ
với Hiếu Văn tuổi thanh xuân của cậu ta, cùng có những hành vi quái dị
mà giờ đây nghĩ lại thấy thật ấu trĩ, nhưng thời bấy giờ thì chẳng chút
hề hấn gì.
Vào buổi chạng vạng tối của một ngày đầu hạ, sau khi tan học, Hiếu
Văn bèn chạy tới phòng chúng tôi, cùng mọi người tán chuyện. Một vệ sĩ
bỗng lên tiếng đề nghị tối nay sao không thử trò hết sức mạo hiểm: ‘Tại
ký túc xá nhân viên ngân hàng Hoa Nam bên cạnh có các cô gái xinh đẹp mỹ
miều, nhân tối nay, chúng ta đi xem trộm họ tắm, được không? Không
chừng còn được xem cảnh phu thê hành phòng (ý chỉ chuyện quan hệ tình
dục) ấy chứ!”. Nghe thấy vậy, Hiếu Văn vô cùng hứng khởi bèn to giọng
hưởng ứng.
Đêm đó, sau khi vợ chồng Tưởng Kinh Quốc đã ngon giấc, Hiếu Văn và
Khâu Minh Sơn len lén chạy đến cửa phòng chúng tôi để tập hợp. Mấy tên
vệ sĩ chúng tôi lập tức tháp tùng hai người họ triển khai hành động. Một
vệ sĩ có trách nhiệm mang vác thang tre, còn ai nấy đều đi nhẹ nói khẽ
bước tới phía bức tường gỗ gần khu ký túc xá nhân viên ngân hàng Hoa
Nam, sau đó đặt cầu thang dựa chắc vào tường. Từng người, từng người
trèo lên xem. Hiếu Văn cũng xếp lượt với chúng tôi để leo lên thang
chiêm ngưỡng. Những người khác thì nhìn qua chiếc lỗ nhỏ trên tường,
hướng mắt về phía có ánh đèn mờ, hy vọng có thể chứng kiến cảnh tượng đã
mắt.
Khu ký túc xá này cách bức tường gỗ chỉ chừng hai, ba mét, nhưng
trong bóng tối mịt mù ‘thò tay không thấy 5 ngón’ ấy, thậm thụt nhìn
trộm cả đêm, không ngắm được cảnh tắm nào, cũng chẳng có chuyện ‘hành
phòng yến hảo’ (ý chỉ chuyện quan hệ nam nữ).
Từ đầu tới cuối chỉ trông thấy một đôi vợ chồng trẻ, đang nằm sóng
đôi trên chiếc giường gỗ. Người đàn ông mặc áo sơ mi, quần short, nữ mặc
đồ lót, vừa tán chuyện, vừa phẩy quạt xua nóng. Chúng tôi cứ cố đợi chờ
cho họ ‘hành động thêm một bước’, nhưng đợi tới khoảng 11h vẫn chẳng có
gì xảy ra, họ chỉ tắt đèn đi ngủ. Cả khu ký túc của ngân hàng Hoa Nam
chìm trong bóng tối, dường như tất thảy mọi người đều đã tắt đèn đi ngủ.
Đảo qua đảo lại suốt cả đêm, ai cũng bị muỗi cắn, nổi nốt đầy thân, mấy
người chúng tôi lòng đầy thất vọng kéo quân về phòng. Đám vệ sĩ thì
tiếp tục thay ca, Hiếu Văn và Khâu Minh Sơn về giường đi ngủ, hẹn nhau
chờ dịp may lại hành sự, xem liệu có chộp được cảnh vợ chồng ân ái hoặc
quý phi tắm rửa hay không…”
Cũng theo sách này, thành tích học tập của Tưởng Hiếu Văn thời học
trung học không mấy sáng sủa, nếu đằng hằng đọ sức với bạn học sẽ khó
qua khỏi cửa ải thi cử. Năm 1952, hiệu trường trường trung học Thành
Công là Phan Chấn Cầu – vốn là bậc “đàn em” của Tưởng Kinh Quốc khi còn
giữ chức chuyên viên tại Giang Tây. Nhờ vào mối quan hệ mật thiết ấy,
Hiếu Văn mới được miễn thi mà đường đường chính chính nhập học bậc cao
trung của trường trung học Thành Công.
Tưởng Hiếu Văn thời 16 – 17 tuổi không ham đọc sách, chỉ thích táy
máy vào đao, súng. Tưởng Giới Thạch cũng cho rằng, trẻ con thích động
dao kiếm mới xứng là trang nam tử hán. Khi nhìn cháu trai nghịch súng,
Tưởng Giới Thạch mặt mày rạng rỡ, tràn đầy tin tưởng gia nghiệp họ Tưởng
chắc chắn có người kế tục và phát huy.