... và vợ bé sẽ mãi
mãi sống trong bóng tối, sẽ không ảnh hưởng gì tới cuộc sống của con
dâu. Tôi quên mất một điều rằng, trên đời này, không bí mật nào có thể
giữ được mãi mãi…
Trước khi viết ra câu chuyện của mình,
tôi xin khẳng định một điều rằng tôi rất yêu thương con dâu của mình,
tôi chưa bao giờ ghét bỏ con.
Chuyện tôi buộc phải tìm vợ bé cho con
trai là chỉ chuyện đường cùng bất đắc dĩ, không thể không làm bởi tôi
chỉ có một người con trai, cháu không thể cả đời sống trong cảnh không
con cái và tôi cũng không muốn mình chết đi mà không có đứa cháu nội nào
khóc tiễn.
Tôi lấy chồng năm 22 tuổi. Vậy mà đến
năm 39 tuổi, tôi mới có được cảm giác làm mẹ. Nỗi tủi nhục và đau đớn mà
một người phụ nữ phải gánh chịu từ gia đình nhà chồng và từ chính bản
thân cô khi cô không thể sinh con, tôi nghĩ, chỉ người phụ nữ đó và
những người đồng cảnh ngộ mới hiểu được.
Thế nên tôi rất thương yêu Nga, con dâu của tôi, khi con gặp phải bi kịch mà trước đây tôi đã từng gặp phải.
Con trai tôi tên Thắng. Cháu lập gia
đình năm 27 tuổi. Khi con trai đưa người yêu về ra mắt, tôi đã rất ưng ý
vì Nga là một cô bé xinh xắn và hiền lành. Con bé ăn nói nhẹ nhàng và
rất biết cách đối nhân xử thế.
Ông nội Thắng vốn là người rất khó tính
cũng hài lòng với cô cháu dâu này. Sau khi cưới, hai vợ chồng con trai ở
với vợ chồng tôi. Tôi chỉ có một người con trai nên không đành lòng xa
cháu dù tôi hiểu, nếu hai con được ở riêng, cuộc sống của chúng sẽ thoải
mái và có lẽ sẽ vui vẻ hơn nhiều dù tình cảm giữa tôi và con dâu rất
tốt.
Tôi không muốn mất con dâu, nhưng phải làm thế nào để mọi thứ được vẹn toàn và không ai phải chịu đau khổ trong câu chuyện này?Tôi coi Nga như con gái mình, yêu thương
và chăm chút cho cháu bởi cháu là một phần của gia đình tôi. Sau đám
cưới con trai hai năm, tôi khuyên vợ chồng con nên tính đến chuyện con
cái vì sinh con sớm sẽ tốt cho cả con và cả mẹ.
Hơn nữa, tôi vẫn còn khỏe nên có thể
giúp Nga chăm con được. Nhất là ông nội Thắng đã yếu. Ông luôn nói nhất
định ông phải được nhìn thấy chắt nội trước khi ông nhắm mắt xuôi tay.
Thế nhưng nguyện vọng ấy của bố chồng
tôi không thực hiện được bởi Nga không thể làm mẹ. Con dâu tôi mang thai
ba lần và cả ba lần, cái thai đều bị sảy ở tháng thứ ba. Tôi không tiếc
tiền để vợ chồng con đưa nhau đi chạy chữa nhưng bệnh không khỏi mà
tiền mất, tật mang.
Trải qua nhiều cuộc phẫu thuật, tử cung
của con dâu tôi bị nhiễm trùng nặng và buộc phải cắt bỏ. Điều đó đồng
nghĩa với việc vĩnh viễn không bao giờ Nga có thể sinh con được nữa.
Tôi hiểu nỗi đau của con bé, hiểu những
gì con bé đã, đang và sẽ phải gánh chịu từ gia đình nhà chồng, những
người ác miệng bởi tôi đã từng ở hoàn cảnh đó thế nên tôi chỉ động viên
con chứ tuyệt nhiên không một lời trách móc.
Không ai muốn việc xấu xảy đến với mình
nhưng khi nó đã tới nơi, ta buộc phải chấp nhận và đương đầu với nó.
Nhưng một mình tôi không thể bảo vệ được con dâu. Bố chồng tôi nói Thắng
phải li hôn và tìm vợ mới, ông cụ không chấp nhận phương án nhận con
nuôi vì “đó không phải là giống nòi nhà tôi. Nhà tôi không thể tuyệt tự ở
đây được”.
Nga gầy rộc đi. Con bé khóc suốt. Con
trai tôi kiên quyết không li hôn. Không khí trong gia đình lúc nào cũng
nặng nề. Bố chồng tôi vì vậy mà suy nghĩ nhiều. Ông cụ ốm rồi đi rất
nhanh. Trước khi đi, ông vẫn dặn dò vợ chồng tôi rằng bằng mọi giá,
chúng tôi phải tìm vợ mới cho Thắng để dòng họ này không tuyệt tự.
Tôi không bao giờ nghĩ đến chuyện nói vợ
chồng con trai li hôn dù đã nhiều lần, Nga đưa đơn cho con trai tôi kí.
Sau khi bàn bạc với chồng, chúng tôi quyết định tìm một người sinh con
cho con trai và chúng tôi sẽ mang đứa trẻ đó về cho vợ chồng con nuôi.
Thắng nhất định không đồng ý. Con nói
con không thể phản bội vợ. Phải đến khi tôi khóc lóc, quỳ xuống xin con,
nói mọi chuyện sẽ được giữ bí mật, con mới khó nhọc đồng ý. Tôi âm thầm
tìm người sinh con cho con mình.
Tất cả đều diễn ra lặng lẽ. Cô gái được
chọn tên Liên, là một sinh viên mới tốt nghiệp đại học, xinh xắn, thông
minh và đang cần tiền. Tôi trình bày hoàn cảnh của mình và hứa sẽ chăm
sóc cô cẩn thận thời gian cô mang thai và cả sau này khi đã sinh con,
nếu Liên cần điều gì, tôi cũng sẽ sẵn sàng giúp đỡ.
Khi Liên báo tin cháu đã mang thai, tôi
vừa mừng vừa buồn. Tôi cảm thấy mình có lỗi với con dâu quá. Tôi luôn
tìm cách để không phải nói chuyện quá lâu với Nga vì tôi sợ mình sẽ kìm
được lòng mà nói với con tất cả và mong con tha thứ cho việc tôi đang
làm.
Kể từ ngày Liên mang thai, tôi ít ở nhà
hơn. Tôi thuê cho Liên một căn hộ chung cư để ở và thuê một cô giúp việc
để lo chuyện cơm nước cho cháu. Con trai tôi chỉ gặp Liên đúng hai lần
và khi nghe tin cô đã có thai thì cháu để mặc mọi chuyện cho tôi lo.
Càng gần ngày Liên sinh, tôi càng lo
lắng, thấp thỏm không yên. Một phần tôi lo cho đứa trẻ chưa chào đời,
một phần tôi cảm thấy quá có lỗi với con dâu. Nga có hỏi tôi đi đâu mà
thường xuyên vắng nhà. Tôi lại phải nói dối quanh co để bào chữa cho
việc đó.
Liên sinh cho tôi một cháu trai. Tôi cho
cháu ở với mẹ đến tháng thứ sáu thì đón về vì khi ấy, cháu tôi đã cứng
cáp và cũng đã ăn được đồ ăn ngoài sữa mẹ. Trước khi đưa cháu về, tôi đề
nghị họp gia đình. Tôi đề nghị vợ chồng con trai nuôi con nuôi và không
biết ý kiến của Nga thế nào, tôi vẫn đưa cháu mình về.
Tôi nói với con dâu rằng bố mẹ cháu đã
bỏ cháu lại trước cửa một ngôi chùa nên con cứ yên tâm nuôi cháu mà
không phải lo lắng sẽ có chuyện bố mẹ đến đòi con.
Về phần Liên, sau khi hợp đồng kết thúc,
tôi xin cho cháu một công việc phù hợp với ngành học của mình. Tôi vẫn
dặn cháu rằng hễ có khó khăn thì cứ gọi cho tôi nhưng cháu chắc chắn
không bao giờ được đến gần gia đình tôi và cũng đừng bao giờ nảy ra ý
định đòi con.
Liên đồng ý. Tôi thở phào vì mọi chuyện
dường như đã ổn thoải. Sự xuất hiện của đứa trẻ trong gia đình tôi khiến
ai cũng bận rộn và vui vẻ. Tôi thấy niềm hạnh phúc thực sự của Nga khi
con bé chăm sóc con. Nó toát ra từ ánh mắt, tiềng cười và cả giọng hát
ru mượt mà hàng đêm của Nga.
Những lúc ấy, tôi mỉm cười và thấy mình
đã làm đúng. Nhưng những giây phút ấy qua đi rất nhanh vì sự trở mặt của
Liên. Thi thoảng, Liên có nhắn cho tôi rằng cháu cần tiền.
Tôi luôn giúp Liên mà không suy nghĩ vì
việc Liên đồng ý sinh con cho con trai tôi, đối với tôi, đó là một cái
ơn lớn dù chúng tôi có sự trao đổi về tiền bạc với nhau. Thế nhưng sau
tiền, Liên lại muốn trở thành vợ chính thức của con trai tôi.
Nếu chúng tôi không chấp nhận điều này,
Liên yêu cầu được nhận lại con. Tôi thực sự hoảng sợ khi nghe thấy điều
đó. Gia đình tôi đang rất hạnh phúc và tôi không muốn mọi thứ bị phá vỡ
tan tành.
Tôi đề nghị Liên đưa ra một con số và
tôi sẽ đáp ứng hết, chỉ cần cháu bỏ ý định kia đi và để cho chúng tôi
được sống trong yên ổn. Liên nhất quyết không đồng ý. Cháu cho tôi một
tháng suy nghĩ và quyết định trước khi cháu đến gặp con dâu tôi để kể
hết mọi chuyện.
Tôi không biết phải làm thế nào. Nếu chủ
động kể trước câu chuyện này cho con dâu tôi nghe, liệu cháu có chịu
được nỗi đau này không? Tôi tất nhiên không đồng ý để Liên trở thành vợ
của con trai tôi. Đời này, tôi chỉ có một người con dâu duy nhất, đó là
Nga.
Nhưng tôi cũng không muốn mất cháu. Phải
làm thế nào để mọi thứ được vẹn toàn và không ai phải chịu đau khổ
trong câu chuyện này? Câu hỏi này lúc nào cũng ám ảnh tâm trí tôi và cho
tới bây giờ, tôi vẫn chưa tìm ra câu trả lời thỏa đáng cho nó.
Theo Phunutoday