Hủy hôn vì bạn gái 'bắt cá 3 tay'
Bốn năm sống thử, tôi luôn chiều chuộng và dành
cho em những tình cảm chân thành nhất. Vậy mà ngay phút quan trọng nhất,
tôi đã phát hiện ra một sự thật có thể đã quá đủ cho cuộc đời tôi.
Tôi và em quen nhau rồi chung sống cũng đã bốn năm
rồi. Có thể xã hội đã lên án từ "sống thử" nhưng thật sự cả hai chúng
tôi đều rất yêu nhau và tự nguyện đến với nhau. Em là người con gái của
một gia đình ở miền Tây Nam Bộ. Nhắc đến miền Tây ai cũng nói con gái dễ
thương, biết chiều chuộng và thương yêu chồng. Và tất nhiên người tôi
yêu cũng có những đức tính đó.
Trước khi quen em, tôi biết em đã trải qua nhiều cuộc
tình. Nhưng vì tình cảm của tôi có thể quá sâu đậm nên em chấp nhận và
sống cùng tôi. Cả hai đều có việc làm, yêu thương nhau và cho nhau nhiều
kỷ niệm. Đó là tất cả đối với tôi.
Hai năm đầu, em đi làm và sống cùng tôi. Bỗng nhiên
qua năm thứ ba, sau khi về thăm gia đình vào dịp Tết, em nói với tôi là
ba mẹ em không cho lên Sài Gòn nữa. Tôi nghe và hiểu, cũng an ủi em. Một
năm đó, em về sống cùng gia đình nhưng chúng tôi vẫn giữ liên lạc. Và
tất nhiên cả hai gia đình đều biết chúng tôi yêu nhau.
Năm thứ tư, tôi quyết định nói cha mẹ tôi xuống ra
mắt và xin hỏi cưới em. Gia đình em cũng đồng ý và cho em lên Sài Gòn
học giáo lý bên đạo Thiên chúa. Tình cảm của chúng tôi vẫn yên ấm trong
ba tháng học giáo lý. Nhưng rồi tôi bắt đầu cảm thấy em không còn như
xưa, tình cảm dần xa cách. Qua những mẩu tin nhắn vô tình đọc được và
hành động của em, tôi đâm ra nghi ngờ. Tôi thì không xem hay điều tra
các tin nhắn trong điện thoại của em vì tôi tôn trọng quyền riêng tư của
em.
Tôi thì đi làm, em thì vừa trở lại Sài Gòn sau một
năm sống ở nhà với ba mẹ. Tôi xin cho em công việc bán hàng trong siêu
thị nhưng làm được một ngày thì em rút hồ sơ xin nghỉ. Tôi hỏi thì em
nói do ở nhà giờ lâu, giờ đi làm nên cảm thấy khó và mệt mỏi. Tôi cũng
thông cảm bởi vì tôi cũng từng như thế. Tôi để cho em một thời gian chỉ ở
nhà học giáo lý hôn nhân để thích nghi lại với nhịp sống.
Trong một lần copy nhạc từ máy tính vào điện thoại
cho em, tôi nhìn thấy những tấm hình em chụp chung cùng một người lạ ở
khu du lịch quê em. Tôi hỏi thì em nói anh họ. Nhưng anh họ tại sao lại
đi chơi riêng? Những tấm hình chỉ có hai người, tại sao anh em họ mà
không có người thứ ba? Em không giải thích, chỉ trả lời cho qua. Tôi
cũng bỏ qua vì tôi đã quyết định yêu em. Với lại người lớn hai bên gia
đình đã nói chuyện với nhau. Tôi nghĩ em sẽ hiểu và từ bỏ nó.
Trong thời gian học giáo lý hôn nhân để kết hôn, em
vẫn có những biểu hiện khác thường. Tôi hay đi uống cafe với bạn ở công
viên vào buổi tối. Tôi rủ em đi cùng thì em nói mệt, không muốn đi hoặc
giả vờ giận hờn, trách móc tôi hay đi uống cafe tối.
Ba tháng dần trôi qua, tôi cũng không biết như thế
nào nữa nhưng sự thật là những cái ôm, nụ hôn của chúng tôi không còn
mặn nồng như xưa. Tôi phải làm thế nào, bỏ em sao? Cha mẹ tôi rất quý
em, cha mẹ em cũng rất thương tôi. Đồng thời tôi vẫn còn yêu em nhiều.
Đã có những lúc quá hoang mang, tôi cầu xin Chúa sắp xếp tình cảm và vun
vén cho tôi nếu em yêu tôi thật lòng. Còn không, xin Chúa hãy cho em
rời xa tôi.
Đến ngày học giáo lý cuối cùng, ngày thi để lấy bằng
giáo lý hôn nhân, vô tình tôi đăng nhập vào tài khoản chat của em và xem
nhật ký trò chuyện. Một "tiếng nổ" ngang tai tôi. Hóa ra, trước khi
quen tôi, em cũng có tình cảm và quan hệ với người kia. Giờ em mới biết
người đó đã có vợ và con 3 tuổi. Lời qua tiếng lại, ngọt chết ruồi,
người đó vẫn buông lời tán tỉnh, nói vẫn còn yêu em và có nhiều chuyện
khó nói với em. Tôi thật khinh thường người đàn ông đó đã có vợ con rồi
mà vẫn còn làm như vậy.
Còn em, em nói nhớ lại những kỷ niệm của hai người.
Em còn nói một câu mà tôi có thể chết đứng luôn: "Lúc đó, em rất muốn
anh cho em một đứa con nhưng mà không được". Đọc câu đó, tôi lặng người
một lúc rồi bình tĩnh đọc tiếp xem như thế nào. Lời qua tiếng lại, em
vẫn mong gặp lại người xưa.
Qua tin nhắn tiếp theo của em với chị họ, em kể em
mới quen thêm một người ở quê. Người này lái taxi Mai Linh 8 năm rồi,
hơn em 13 tuổi. Ông ta 46 tuổi, gần bằng tuổi cha của em. Em khen ông
này dễ thương, gia đình khá giả vì chính em cũng đã đến nhà người ta
rồi.
Tôi lặng trong giây lát rồi bảo em lại gần máy tính
để đọc hết những dòng tin nhắn ấy rồi cho tôi một câu trả lời. Vì chứng
cứ rành rành như thế, em không nói được gì. Em chỉ nói là người đàn ông
ấy cũng là anh của em. Anh ra ở gần nhà ngoại em nên họ đã tình cờ gặp
nhau đợt Tết vừa rồi.
Tôi cho em đọc lại tin nhắn của em với người tình cũ -
người mà em muốn cho anh đó một đứa con. Em khóc, em nói đó chỉ là quá
khứ, một quá khứ có thể đau lòng vì em nhận ra mình bị lừa. Tôi hỏi, nếu
em đã biết như thế, tại sao còn cố tìm ra số điện thoại lẫn nick chat
để liên lạc lại với người ta làm gì thì em lại biện luận em giờ coi anh
ấy như một người bạn thân.
Tôi có hơi nóng nên nói ra những lời xúc phạm em
nhưng khi bình tĩnh lại, tôi nói chúng tôi nên xa nhau một thời gian để
cho cả hai có thể suy nghĩ thêm. Và tôi không muốn em ở lại đây nữa.
Trưa hôm đó, em bắt xe về quê luôn. Còn tôi, ngay tối đó đã đi thi giáo
lý hôn nhân một mình. Tôi làm cả hai bài: cho em và cho tôi.
Thật đau lòng khi tôi phải đưa ra quyết định chia tay
em nhưng vì không còn gì nữa. Đó là một vết thương lòng quá đau xót. Em
nhắn tin xin lỗi và mong tôi tha thứ. Tôi nói nếu chấp nhận quay lại,
em có thể chịu đựng được khi tôi không còn niềm tin với em nữa hay
không? Tôi nói em hãy nói với gia đình em mọi chuyện và tôi sẽ gọi về để
nói chuyện với cha mẹ em nhưng em không muốn. Em nói để từ từ có cơ hội
em nói. Em không muốn gia đình em buồn vì cả họ hàng ai cũng biết
chuyện của tôi và em. Giờ xảy ra chuyện như thế thì mặt mũi nào.
Tôi phải suy nghĩ để nói thế nào cho gia đình hai bên
hiểu, để bên kia hiểu tôi đã bị đối xử như thế nên tôi mới chia tay. Và
đối với cha mẹ tôi, mẹ tôi rất quý em, tất nhiên khi tôi nói sự thật,
mẹ tôi sẽ rất buồn. Mẹ tôi ốm lắm, bình thường đã ăn ngủ không được. Đi
khám thì bác sĩ nói tính mẹ tôi hay lo, suy nghĩ nhiều dẫn đến mất ăn
mất ngủ. Tôi thì không muốn mẹ lại phải mất ngủ, ăn không ngon vì chuyện
của tôi nữa.
Tôi cũng đã rớt nước mắt cho mối tình này. Tôi đã
quyết định để cả hai được giải thoát. Nhưng làm sao để cho cả hai bên
gia đình - những người lớn chấp nhận và không đau buồn nếu chúng tôi
không kết hôn với nhau? Nếu tôi nói sự thật, tất nhiên cha mẹ cô ấy sẽ
cảm thấy xót xa, day dứt, xấu hổ vì có cô con gái như thế. Tôi cũng
không thể nói với cha mẹ tôi sự thật ấy.