Bão và sách

Cập nhật: 10:48 | 21/02/2018
Mùa mưa bão năm nào dân làng tôi cũng lo nơm nớp có cơn bão lớn tràn qua. Bão tàn phá nhà cửa, mùa màng. Bão vặn gãy cành, xô đổ những cây ăn quả lâu năm trồng trong vườn nhà. Bão dâng nước lớn, ba bề bốn bên làng trên xóm dưới chỉ thấy nước mêng mông như biển. Mỗi trận bão đi qua, nhà cửa, vườn tược tiêu điều, xơ xác.

Người lớn lo méo mặt vì những thiệt hại do bão gây ra. Nhưng lũ trẻ chúng tôi lại cảm thấy thích thú, vì mỗi lần bão ngớt, chúng tôi được túa ra đường, len lỏi vào những ngõ xóm cây đổ ngổn ngang, tranh nhau tìm nhặt bưởi rụng, cam rụng… Những trái bưởi nhiều khi còn xanh, múi bưởi bóc ra ăn còn cay cay hăng hăng, nhưng chúng tôi vui sướng như vừa thu về thứ “chiến lợi phẩm” quý giá.

Lần ấy bão về từ chập tối, mỗi lúc một mạnh lên dữ dội. Gió lùa qua những ống luồng ở đầu hồi, rú lên từng cơn như một con thú bị trọng thương. Nhà tôi chuyển răng rắc. Mái tranh bị thổi lật, nước mưa xối vào trong nhà. Mẹ tôi chỉ kịp mở hòm lôi ra mấy bộ quần áo nhét vào bị, rồi giục tôi mặc áo mưa để cùng mẹ sang tránh bão ở nhà cô Trúc.

bao va sach
Ảnh minh họa

Cô Trúc ở ngõ ngoài, cách nhà tôi dăm bảy nhà. Nhà cô Trúc là nhà xây, lợp ngói, vững chãi nhất xóm. Tránh bão ở nhà cô thì tha hồ yên tâm. Mẹ tôi một tay ôm bị quần áo, tay kia nắm chặt tay tôi rồi cả hai lao ra ngoài mưa bão. Chỉ phải vượt qua một quãng đường ngắn mà mấy lần tôi suýt bị gió giằng ra khỏi tay mẹ, thổi dạt vào bờ giậu, thổi bay xuống ao. May, cô Trúc vẫn còn thức. Cô vội ra mở cổng đưa mẹ con tôi vào nhà.

Đã gần nửa đêm. Cô Trúc dành cho tôi chiếc phản gỗ lim kê ở góc phòng khách. Ở trong ngôi nhà ấm cúng của cô, dường như tiếng gầm gào của cơn bão bên ngoài cũng dịu bớt. Đúng vào lúc tôi buông màn, vặn nhỏ ngọn đèn dầu thì tay chợt quờ phải một cuốn sách để trên phản. Tôi lại vặn đèn lên. Một quyển sách in, mất đầu mất cuối. Tò mò, tôi bập vào dòng đầu tiên…

Rồi cứ thế, những dòng tiếp theo. Những dòng chữ vô tình cuốn hút tôi. Tôi không thể rời cuốn sách ra được nữa. Ở góc phòng bên kia, mẹ tôi và cô Trúc đã thôi trò chuyện. Có lẽ cả hai đã ngủ. Tôi đã quên bẵng mất cơn bão đang hoành hành ở bên ngoài. Tôi chìm lỉm vào cái thế giới hoàn toàn xa lạ và cám dỗ trong cuốn sách. Những nhân vật với những cái tên nước ngoài. Đồng cỏ. Rừng rậm. Đầm lầy. Toán cướp. Bọn trẻ. Tình bạn. Lòng dũng cảm… Tôi thức trắng đêm bên ngọn đèn dầu để đọc cuốn sách. Một cuốn sách không còn phần mở đầu, cũng không còn phần kết thúc.

Đến sáng, khi tôi vén màn, mở cửa sổ nhìn ra ngoài vườn thì bão đã tan từ lâu. Không khí tràn ngập hơi nước và mùi thơm hăng của nhựa cây từ những thân cây bị gãy đổ. Hai mẹ con tôi chào cô Trúc để về nhà. Những trái bưởi nhà cô Sự, nhà bà Quán… rụng lăn lóc trên lối đi. Không hiểu sao tôi bỗng thấy dửng dưng với chúng.

Mấy ngày sau, tôi tiếp tục sống ngơ sống ngẩn trong không khí của cuốn sách lạ lùng kia – cuốn sách không đầu không cuối vớ được trong đêm mưa bão. Và rất nhiều năm sau, có thể mãi mãi về sau, tôi vẫn không biết cuốn sách đó tên gì, của ai viết? Tôi cũng không có ý định sang nhà cô Trúc mượn cuốn sách đó về đọc lại. Đọc lại, chắc gì đã thấy hay như lần đầu? Tôi muốn giữ nguyên ấn tượng đẹp đẽ, kì lạ về nó.

Lần đầu tiên trong đời, tôi lờ mờ nhận ra sức mạnh của sách.

Truyện ngắn: Trần Đức Tiến