Biên cương mùa nước nổi: Sắc xanh nơi biển đảo

Cập nhật: 09:51 | 19/12/2017
Còn hơn chục giờ đồng hồ trước khi chúng tôi có lịch ra Côn Đảo bằng tàu cao tốc thì biển động, mọi chuyến tàu đều phải hủy lịch trình chờ dự báo thời tiết với tín hiệu tốt hơn. Đoàn công tác nhanh chóng quyết định chuyển sang di chuyển ra đảo bằng máy bay. Côn Đảo đón chúng tôi bằng ánh nắng vàng ruộm nhưng gió có thể cuốn phăng cả những người trưởng thành. Chở chúng tôi về trung tâm thị trấn, anh lái xe hiếu khách sang sảng: “Chào đón các anh chị đến với mùa gió của vùng biển đảo…”  

Côn Đảo - cái tên đã là một phần thân thương trong tiềm thức của mỗi người dân đất Việt - vốn gắn với những bi thương, oanh liệt của một thời chiến tranh. Côn Đảo của ngày hôm nay an bình, hiền hòa với những cánh chim hải âu tung cánh rợp trời, với đàn bò nhởn nhơ đi về giữa lấp lánh sóng bạc hoàng hôn. Côn Đảo trong trẻo với màu xanh biếc của biển, xanh trong của trời, xanh rì của cây cối, xanh mát của những con đường sạch bong, yên ả. Côn Đảo lãng mạn bởi bồng bềnh trong mây trắng khi nhìn từ trên cao...

Côn Đảo còn đẹp bởi những con người âm thầm, lặng lẽ với những công việc rất đỗi bình dị. Đó là những anh bộ đội ngày qua ngày chăm sóc phần mộ của hàng vạn liệt sĩ, là những người lính biên phòng đi trong sương sớm, lao ra khơi cả lúc biển động để giữ bình yên cho vùng đất một thời dậy sóng... Những hi sinh thầm lặng lại tiếp nối, để thắp lên những đổi thay, những sức sống rực màu xanh cho Côn Đảo.

sac xanh noi bien dao
Cán bộ chiến sỹ đồn biên phòng Côn Đảo kiểm tra tàu neo đậu tại cảng Bến Đầm. Ảnh:X.Thanh

Trung tá Nguyễn Văn Hòa, Phó đồn biên phòng Côn Đảo kể với chúng tôi, các anh chị ra đợt này dù gió chướng nhưng đúng ngày nắng đẹp. Chứ hồi đầu tháng 11, nước từ vùng cao đổ về khiến ruộng vườn, khu dân cư ở Côn Đảo ngập cục bộ. Lực lượng chức năng phải di dời hàng chục hộ đến nơi an toàn. Rồi ngay đêm đó, trước tình hình mưa gió, chúng tôi đã kêu gọi tàu thuyền đang đánh bắt ngoài khơi vào bờ trú ẩn. Đã có khoảng 270 tàu thuyền, 2.120 người vào Côn Đảo trú ẩn. Đó chỉ là một vài trong số vô vàn công việc mà cán bộ, chiến sỹ biên phòng Côn Đảo đã và đang làm.

Côn Đảo đẹp lắm. Côn Đảo linh thiêng lắm. Điều này thì ai cũng phải thừa nhận. Với tôi, dù là người đến Côn Đảo lần đầu tiên nhưng đã đủ đầy sự cảm nhận về những khó khăn của cán bộ chiến sỹ lực lượng vũ trang và người dân trên đảo phải đối mặt hàng ngày. Cái khó đầu tiên là việc đi lại giữa đất liền với Côn Đảo. Anh em cán bộ, chiến sĩ lực lượng vũ trang trên đảo như biên phòng, hải quân, phòng không-không quân, chỉ huy quân sự huyện có công việc muốn về đất liền thì hầu hết phải đi bằng đường biển.

Những người có việc gấp lắm thì mới “dám” sử dụng đường hàng không. Tuy nhiên, không phải ai muốn đi lại bằng máy bay lúc nào cũng được. Thứ nhất là giá vé máy bay từ 1,7-2 triệu đồng/lượt, trong khi lương và phụ cấp của cán bộ, chiến sĩ còn thấp. Thứ hai là nhu cầu đi lại bằng đường hàng không của nhân dân và du khách rất lớn, nhất là trong những ngày cuối tuần, nên không dễ gì mua được một chiếc vé máy bay. Không những vậy, vào mùa biển động thì cũng khó để thực hiện một chuyến đi ra-vào Côn Đảo. Có thời gian gió mùa Đông Bắc thổi mạnh, cả tuần liền không có một chuyến tàu khách nào ra-vào đảo.

Thêm nữa, ở đảo, mọi thứ đều phải chở từ đất liền ra, từ bông hoa đến mớ rau. Bởi đất canh tác trên đảo quá ít không đủ nguồn cung cấp. Vì thế, giá cả hàng hóa cũng đắt hơn đất liền từ gấp rưỡi đến hai lần do phí vận chuyển, bảo quản. Với thu nhập của cán bộ, chiến sĩ hiện nay, thì việc bảo đảm đời sống vật chất, tinh thần cho bộ đội bao giờ cũng là điều quan tâm lớn của mọi cấp lãnh đạo, chỉ huy.

Vậy mà, càng khó khăn càng làm cho các chiến sĩ biên phòng thêm quyết tâm, vững chí. Có mặt tại trạm biên phòng Bến Đầm đúng lúc trời nổi gió ầm ầm, tôi càng hiểu hơn sự vất cả của các chiến sỹ biên phòng. Thời gian bận rộn nhất của các cán bộ, chiến sĩ biên phòng Trạm cảng Bến Đầm là từ tháng 10 năm trước đến tháng 2 năm sau. Đây là lúc mà gió mùa Đông Bắc thổi mạnh nên các loại tàu thuyền thường vào trú tránh.

Nhiều lần sóng lớn, một số tàu không biết phải vào cảng thế nào đã phải điện nhờ bộ đội biên phòng ra hướng dẫn, hộ tống. Rồi cả những lần ngư dân bị tai nạn ngoài khơi, cũng là các chiến sĩ biên phòng có mặt đầu tiên cứu giúp và báo với Trung tâm y tế huyện cho y sĩ, bác sĩ đến để cấp cứu. 4g sáng ngày 7-9-2017, thuyền trưởng tàu Royal 8 Nguyễn Xuân Lý (SN 1984, ở quận Hà Đông, Hà Nội) gọi điện cầu cứu Đồn biên phòng Côn Đảo vì đang trên hành trình từ Vũng Tàu đến Indonesia thì thuyền viên Ngô Công Quyền bị lên cơn đau bụng dữ dội.

Sau khi nhận được tin báo, Đồn đã báo cáo BCH biên phòng tỉnh và thông báo cho các cơ quan chức năng trên địa bàn đồng thời điều động tầu cùng 3 cán bộ chiến sỹ ra vị trí tầu Royal 8 đang neo đậu để đưa nạn nhân vào cấp cứu tại Trung tâm quân dân y Côn Đảo. Bệnh nhân được xác định là bị sỏi thận gây đau đã được cấp cứu kịp thời. Trước đó, vào khoảng 23g, ngày 10-2-2017, tàu cá BV 6431 TS do ông Lê Văn Minh (SN 1970, ở huyện Xuyên Mộc, tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu) làm thuyền trưởng, cùng 6 thuyền viên đang đánh bắt hải sản cách Côn Đảo 35 hải lý về phía đông nam thì bị sóng lớn đánh chìm.

Tối 12-2, một tàu cá của tỉnh Bến Tre đã vớt được 2 ngư dân là Phan Văn Lương và Đặng Tấn Quang đưa vào cảng Bến Đầm. Các ngư dân được bộ đội biên phòng chăm sóc tận tình đã hồi phục sức khỏe. Đó chỉ là hai trong số nhiều lần bộ đội biên phòng Côn Đảo cấp cứu người bị nạn trong thời gian qua.

Anh em biên phòng ở Trạm Bến Đầm không chỉ hoàn thành tốt nhiệm vụ chuyên môn, mà nơi đây còn được ví như một “căn cứ hậu cần” của đồn. Mỗi cán bộ, chiến sĩ nơi đây cũng được ví như một người nông dân thứ thiệt. Chả là tận dụng diện tích đất được giao, các anh tranh thủ trồng các loại rau.

Dù là mùa khô hay mùa mưa, rau xanh các loại cứ đua nhau vươn lên mơn mởn, gần đủ để cung cấp cho trạm và các bộ phận của đồn. Khu đất trống anh em thả nuôi 16 con bò, 20 con heo và hơn 30 con gia cầm. Bò, heo ở đây cũng được coi là những “chiến sĩ” được huấn luyện bài bản. Hàng ngày, chúng được các chiến sĩ thả ra và tự rủ nhau vào rừng kiếm ăn. Chỉ cần các anh em gõ xô chậu, hay thổi còi là các “chiến sĩ” chạy về nhanh chóng, y như tác phong của bộ đội khi nghe hiệu lệnh báo động sẵn sàng chiến đấu. Chăn nuôi tốt, những ngày lễ, ngày Tết, hay các dịp kỷ niệm, cả đồn có ngay thực phẩm để ăn tươi.

Đại úy Nguyễn Văn Năng, Chính trị viên Phó Đồn biên phòng Côn Đảo mới ra nhận nhiệm vụ ở Côn Đảo, lúc đầu Năng cũng hơi băn khoăn, lo lắng vì xa xôi cách trở. Nhưng khi đến Nghĩa trang liệt sĩ Hàng Dương viếng hương hồn các anh hùng liệt sĩ, anh lại nhận thấy trách nhiệm của mình. Năng kể: “Cha mẹ mình vốn là người Hà Nội, dù đã đi học và làm việc trong lực lượng biên phòng Bà Rịa - Vũng Tàu hàng chục năm nay. Nhưng lần này, ra Côn Đảo mình cũng có đôi chút tâm trạng vì lại đi lại về thăm cha mẹ càng thêm khó khăn.

Nhưng, rất nhanh, mình đã vững tin vì bên mình luôn có cấp trên, có anh em đồng đội hỗ trợ, giúp đỡ”. Có lẽ điều mà Năng mừng hơn cả là tình hình an ninh chính trị ở Côn Đảo rất tốt. Người ta có thể phải giữ gìn một chiếc mũ bảo hiểm (vì sợ đội nhầm), nhưng ai cũng có thể để ô tô, xe gắn máy ở bất cứ chỗ nào: Ven đường, hiên nhà, cổng chợ, cổng chùa không cần khóa cổ mà không bao giờ sợ mất trộm.

Về phần mình, Trung úy Nguyễn Huy Hoàng vẫn còn trăn trở về việc đi lại giữa đảo và đất liền còn khó khăn quá. Hoàng kể, năm trước, bà nội một đồng đội của anh qua đời, không mua được vé máy bay vào đất liền, biển động, tàu cũng không xuất bến được nên mấy ngày sau anh ấy mới về được để thắp nhang cho bà.

Cùng với đó, Hoàng còn chia sẻ, lãnh đạo và cán bộ, chiến sỹ Đồn biên phòng Côn Đảo còn rất mong chờ được trang bị thêm tàu công suất lớn hơn, để những ngày biển động, anh em vẫn có thể yên tâm ra khơi lai dắt tàu vào trú tránh, hay cứu hộ tầu gặp nạn. Chứ tàu của biên phòng Côn Đảo giờ nhỏ quá, sóng to, biển động thì ra khơi còn nguy hiểm tính mạng chính những người trên tàu chứ chưa nói có thể cứu hộ được.

Sự vất vả, khó khăn trong việc đi lại giữa Côn Đảo và đất liền tiếp tục “ứng nghiệm” vào chúng tôi. Chuyến bay về Cần Thơ bị hủy sát giờ bay, chúng tôi chỉ còn lựa chọn hoặc bay về Sài Gòn hoặc được trả lại tiền. Thôi đành, bay từ Côn Đảo về Sài Gòn rồi ngồi xe đò 4 tiếng về lại Cần Thơ cho kịp chuyến bay đêm muộn từ Cần Thơ về Hà Nội chứ còn biết làm sao.

Theo chân các chiến sỹ biên phòng đi tuần tra, vừa đi, Trung úy Nguyễn Huy Hoàng vừa chia sẻ: “Nơi đây yên bình như chốn bồng lai. Hiếm lắm mới có một cuộc cãi vã, gây lộn, nhưng đều được các lực lượng chức năng xử lý ngay. Còn tội phạm ở đây hầu như không xảy ra”.

Xuân Thanh