Hành trình tìm lại chính mình của kẻ mang án giết người

15:14 ngày 01/08/2016

(PL&XH) - Trong phút giây mất kiểm soát, người đàn ông ấy đã cướp đi mạng sống của một con người. Để rồi suốt 18 năm ở trong trại giam, Nguyễn Văn Thịnh (SN 1968), trú tại xóm 8 xã Bảo Thành, Yên Thành (Nghệ An) phải sống trong sự dằn vặt và day dứt lương tâm. Bằng sự quyết tâm, nghị lực của mình, anh đã biết đứng dậy làm lại cuộc đời sau vấp ngã bằng nghề buôn chuối, và có được một gia đình hạnh phúc.

Dưới cái nắng hè oi ả của miền Trung với những trận gió Lào khô rát, con đường về  xóm 8, xã Bảo Thành, huyện Yên Thành (Nghệ An) – nơi gia đình anh Thịnh ở - càng thêm xa xôi hơn. Từ trong căn nhà nhỏ, một bà cụ chừng 80 tuổi bước ra chào khách: "Mấy đứa tìm Thịnh hỏi chi? Vợ chồng thằng Thịnh bữa ni mang chuối ra chợ bán rồi. Chắc tầm mười rưỡi nó mới về. Lúc sáng trước khi đi chợ, Thịnh nó dặn tui ở nhà có ai vào hỏi nó thì đưa họ vô nhà chơi, uống nước chờ nó về”.

Thấy khách xa tới chơi, bà nhiệt tình tiếp đón : “Nay nắng nóng, đi đường xa chắc mệt lắm. Mấy đứa vô nhà uống nước rồi nghỉ một lúc cho khoẻ”.

Anh Thịnh tìm thấy mình trong những buồng chuối xanh.

Sau vài câu chào hỏi qua lại, chúng tôi biết được bà là Nguyễn Thị Mầu, mẹ Thịnh. Bà năm nay đã qua tuổi 80 nhưng trông còn khá minh mẫn. Bà ở nhà phụ vợ chồng Thịnh chăm nom 3 đứa trẻ và việc vặt trong nhà.

Sau hồi trò chuyện khá lâu với cụ, đến hơn 11h trưa, vợ chồng Thịnh mới về kéo một xe đầy chuối phía sau. Thịnh bảo: Vì hôm nay có khách đến chơi nên vợ chồng anh về sớm còn thường ngày, anh đi lấy chuối từ 3, 4h sáng tới tận 2, 3h chiều.

Ấn tượng về lần đầu gặp Thịnh đó là người đàn ông nhỏ nhắn với nước da ngăm đen bởi những chuyến xe chuối dầm nắng dãi mưa cực nhọc. Đôi mắt hiền lành và luôn tươi cười dù trước đó, người đàn ông ấy đã từng trải qua những năm tháng cải tạo trong nhà giam, phải xa gia đình, người thân với tội danh Giết người.

Chuỗi ngày dằn vặt ở trại giam

Thịnh bắt đầu tâm sự về cuộc đời mình bằng cái nhìn xa xôi lên bầu trời xanh ngắt. “Năm 1992, trong lúc đang "chén chú chén anh" với bạn thì cậu em trai đi chơi về nói bị đám thanh niên đánh bầm tím lưng. Sẵn có hơi men trong người, tôi cầm ngay con dao chạy ra đường tìm kẻ đánh em mình. Và nhát dao chí mạng ấy đã khiến một người trong nhóm thanh niên tử vong”.

Hai bốn tuổi với án phạt 18 năm tù, có lẽ không riêng bản thân Thịnh mà phần đông những người rơi vào hoàn cảnh đó cũng đều nghĩ rằng cuộc đời mình rồi sẽ chấm dứt từ đây. “Ở thời điểm đó, tôi dường như rơi vào trạng thái tuyệt vọng. Nỗi day dứt về hành vi mà bản thân mình gây ra đối với gia đình người ta xen lẫn với sự mặc cảm với người thân, nhất là mẹ già và anh em trong gia đình khiến họ mang tiếng xấu với xóm giềng”.

Thế nhưng, điều mà tôi nhận được lại là sự thứ tha và những lời động viên tinh thần của họ. Chính khoảng thời gian đó, gia đình đã trở thành điểm tựa để tôi có niềm tin về một ngày trở về được mọi người đón nhân. Nghĩ vậy, tôi luôn cố gắng chấp hành tốt, tuân thủ những quy tắc của trại giam và các giám thị.

“Hàng ngày, tôi chăm chỉ lao động, cày bừa, gieo sạ hàng mẫu lúa khiến giám thị trại giam rất hài lòng. Nhờ đó mà tôi “lấy” được niềm tin của các giám thị. Sau đó, tôi còn được giao cho đi chăn đàn trâu đồng lẻ bên ngoài trại giam. Đây là công việc phải thật sự tin tưởng, giám thị trại giam mới giao cho phạm nhân làm”, Thịnh kể.

 Trại giam, nhờ tích cực cải tạo tốt, Thịnh được giảm án nhiều lần và ngày 2/9/2002, Thịnh được đặc xá ra tù trước thời hạn gần 7 năm.

Khát khao tìm lại chính mình

“Điều khiến tôi bất ngờ và ngạc nhiên nhất khi về nhà đó là mọi người không kì thị, xa lánh và ghét bỏ tôi như tôi đã nghĩ. Ngược lại, bà con hàng xóm xung quanh còn kéo tới động viên, an ủi và khuyến khích tôi làm lại từ đầu”. Nhờ đó Thịnh càng có thêm quyết tâm vươn lên, không vì quá khứ lầm lỗi mà tự ti với bản thân.

Trở về từ trại giam với hai bàn tay trắng và quyết tâm phục thiện, anh vào Nam lập nghiệp bằng nghề hái cà phê mướn. Khi mùa cà phê hết, anh quay sang làm phụ hồ, cửu vạn. Công việc tuy vất vả nhưng Thịnh không hề ngần ngại, chỉ mong kiếm được nhiều tiền về sửa sang lại gian nhà cấp 4 đã xập xệ, có thể đổ sập bất cứ lúc nào.

Gia sản mà anh có được sau những tháng ngày tích góp làm ăn.

Năm 2005, nhờ anh em họ mai mối, Thịnh quen chị Hoàng Thị Lương (SN 1973) cũng là người công giáo ở xã Trung Thành. Thấu hiểu được nỗi lòng, trăn trở về quá khứ của Thịnh, chị Lương càng mong muốn giúp Thịnh làm lại cuộc đời. Sau hơn 1 năm tìm hiểu, cuối cùng, hai người cũng đến được với nhau.

Ngày cưới chị về, do điều kiện kinh tế gia đình hai bên đều khó khăn nên anh không nhờ vả ai giúp đỡ mà lấy số tiền mình tích góp được làm vốn liếng để làm ăn. Thịnh bỏ hẳn công việc ở miền Nam, ở nhà đi buôn cùng vợ . Hàng ngày với sự cần mẫn, chịu khó, anh đi lên các huyện miền núi Thanh Chương, Đô Lương, Tân Kỳ… mua chuối, mít xanh đưa về ủ chín đem ra chợ bán.

Trung bình mỗi tháng, trừ chi phí, vợ chồng anh cũng thu về 5-6 triệu đồng. Thu nhập tuy không cao nhưng với vợ chồng anh đây là công việc ổn định, kinh doanh chẳng lo bể nợ. Thỉnh thoảng bà con lối xóm cũng mua chuối, mít để động viên thêm tinh thần chịu khó, không ngại vất vả của anh, giúp anh dần quên đi lỗi lầm quá khứ. Để trang trải cuộc sống, ngoài buôn bán vợ chồng anh Thịnh còn chăn nuôi thêm hai con bò thịt, lợn, gà, làm 6 sào ruộng của gia đình..

Sau những năm tháng vất vả ngược xuôi kiếm tiền, năm 2014, vợ chồng anh Thịnh đã dựng được hai gian nhà cấp 4 khá kiên cố để ở và chăm lo cho 3 đứa con được ăn học đàng hoàng.

Với nghị lực và bản lĩnh của mình anh Thịnh đến nay đã trở thành người làm ăn giỏi của xóm. Tháng 7/2014, anh Thịnh vinh dự được đại diện cho x ã Bảo Thành tham gia Hội nghị biểu dương các cá nhân điển hình thực hiện tốt công tác tái hòa nhập cộng đồng ở huyện Yên Thành.Với sự cần cù, chịu khó, đến nay gia đình Thịnh đã trở thành hộ gia đình làm kinh tế giỏi của xóm.

Ông Nguyễn Trọng Nam, Phó trưởng công an xã Bảo Thành, huyện Yên Thành cho biết: Anh Thịnh là con người có bản chất tốt, sống chân thành, chan hòa và cũng là một trong những cá nhân tiêu biểu thực hiện tốt công tác tái hòa nhập cộng đồng. Anh ấy không chỉ vươn lên làm giàu chính đáng mà còn tham gia tích cực các hoạt động của đ ịa ph ương. Anh Thịnh xứng đáng trở thành tấm gương sáng cho những người có quá khứ lỗi lầm noi theo.

Chia tay gia đình anh khi mặt trời đã xế bóng, lời tâm sự của anh Thịnh khiến chúng tôi không khỏi cảm thấy động lòng: "Tôi đã phạm phải một sai lầm và phải trả giá bằng cả tuổi thanh xuân của mình ở trong trại giam cũng như những tai tiếng, dị nghị mà gia đình tôi phải gánh chịu. Vì thế mà trở về quê hương, bản thân tôi tự nhủ mình phải chuộc lại lỗi lầm. Có lẽ với tôi, điều may mắn nhất cuộc đời  mình giờ đây chính là tôi đã tìm thấy mình từ những buồng chuối với tình yêu của người vợ".

Từ câu chuyện cuộc đời của cá nhân Nguyễn Văn Thịnh, người viết bài thiết nghĩ: Bất cứ ai trong đời cũng có lúc phạm phải sai lầm nhưng điều quan trọng là biết ăn năn, hối cải, biết vượt qua và đứng dậy sau vấp ngã thì con đường phía trước sẽ luôn rộng mở chào đón.

Thuỷ Lợi

 

  • Từ khóa: