Nữ nhà văn không đầu hàng số phận

Cập nhật: 09:08 | 12/07/2018
Sau một thời gian dài vất vả tập luyện và cố gắng hết mình, hiện tại, cô gái bất hạnh bị liệt tứ chi đã là một nhà văn và cũng chính là người đồng sáng lập quỹ “Giấc mơ đôi chân thiên thần” để hỗ trợ những bạn khuyết tật có đam mê và khát vọng sống như mình…

Cô gái đó tên là Trần Trà My, bất hạnh đến với Trà My từ nhỏ khi mới ba tháng tuổi, trên người Trà My bị nổi những chấm li ti. Cứ ngỡ là bệnh bình thường ở trẻ nhỏ khi thời tiết chuyển mùa, nhưng khi gia đình đưa chị đi BV thì bệnh quá nặng. Sau các cơn phẫu thuật, đôi bàn chân của Trà My không thể đi lại như những người bình thường, mà phải luôn cần công cụ trợ giúp. Đôi tay Trà My cũng mềm dần, cuối cùng chỉ còn một ngón có thể hoạt động được.

Không thể đến trường, những tưởng cuộc sống sẽ bị chôn vùi trong bốn bức tường của căn phòng ở ngôi nhà nhỏ quê hương Đông Hà. Nhưng không, Trà My bắt đầu tập viết. Bố là lái xe, còn mẹ làm phụ bếp. Chính bố mẹ đã dành những tình cảm yêu thương nhất cho Trà My. Vì rất yêu bố mẹ, lại không muốn trở thành một gánh nặng nên Trà My luôn cố gắng có những suy nghĩ tích cực về cuộc sống. Xem tivi, sách báo, Trà My luôn tự đặt câu hỏi: Tại sao họ cũng khuyết tật như mình mà họ có thể sống tốt còn mình lại không?

nu nha van khong dau hang so phan
Nữ nhà văn khuyết tật Trần Trà My chụp ảnh lưu niệm với người bạn.

My kể, có lần mẹ đi làm về đứng ngoài cửa thấy chị cặm cụi viết chữ, bà giả vờ làm lơ, rồi lén quay đi lau nước mắt. Chính vì thế, chị càng quyết tâm hơn để những ước mơ bay bổng có thể chắp cánh. Và khi những con chữ lành lặn ra đời, chị bắt đầu viết nên những cảm xúc, suy nghĩ của mình qua các tản văn, truyện ngắn. Viết văn đã trở thành niềm đam mê của cô gái trẻ này, bởi qua những trang viết, Trà My được sống đúng với bản thân mình. Hàng ngày cô vẫn miệt mài gõ bàn phím bằng một ngón tay với một trái tim luôn dạt dào cảm xúc. Bắt đầu những trang viết khi 16 tuổi. Trà My tâm sự: “Suốt khoảng thời gian ở nhà, mình nghĩ phải làm một điều gì đó thật có ích. Vì thế mà mình đến với văn chương rất tự nhiên và có lẽ đó là niềm đam mê lớn nhất”.

Năm 2006, Trà My đạt giải ba một cuộc thi sáng tác văn học nghệ thuật của trường CĐ Sư phạm Quảng Trị. Chính điều này đã động viên và tiếp thêm sức mạnh cho Trà My rất nhiều. Đọc truyện của Trà My, người đọc cảm thấy ở đó một giọng văn đượm buồn và có rất nhiều trăn trở suy tư. Điều này được tác giả lý giải: “Có lẽ mình luôn suy nghĩ quá nhiều. Suy nghĩ về xã hội, về con người, về cách sống hối hả của giới trẻ hiện nay. Thêm vào đó, tâm hồn của một người con gái khá nhạy cảm nên mình rất dễ xúc động và cũng luôn trăn trở rất nhiều điều mà mình chưa làm được”.

Một lần, Trà My viết bài thử gửi lên đài, không ngờ bài của chị được phát. Gia đình, làng xóm ai cũng ngạc nhiên và vui mừng cho chị. Từ đó, một bầu trời mới đã mở ra, chị tập trung viết nhiều hơn nữa, chìm đắm trong thế giới văn chương với những câu chuyện thấm đẫm tính nhân văn, công bằng, trong sáng và không ngừng mơ ước. Chị chia sẻ: “Tôi viết bằng cả trái tim và khi viết tôi cảm thấy mình thoát ra khỏi thân thể của mình”. Đến nay, chị đã cho ra đời 3 tập sách ấn tượng: Giấc mơ đôi chân thiên thần (2009), Chúng ta chính là mùa xuân (2010), Yêu trên từng ngón tay (2013)...

Từng có lúc Trà My tưởng đã gục ngã trước số phận của mình. Chị bị ám ảnh bởi những khiếm khuyết của bản thân. Chị sợ khi nghĩ về hình ảnh ba đứa em của mình đến tuổi lấy vợ lấy chồng và gia đình họ tới thăm gia đình chị, phát hiện ra có một người khác lạ ngồi ở góc nhà, liệu người ta có đồng ý không. Chị sợ và bị ám ảnh khi nghĩ đến cảnh phải thui thủi nơi góc nhà và nhìn người ta đang sống. Thế nên, Trà My đã chọn cuộc sống không cam chịu bằng cách đứng dậy và kiêu hãnh bước đến những mục tiêu của mình. Ngay sau đó, chị đã rời quê Quảng Trị để vào Sài Gòn, tìm việc nuôi sống mình và để thực hiện những ước mơ. Chị sống bằng viết văn, viết báo, làm truyền thông và viết những gì người khác đặt hàng trong khả năng của mình.

Chị tâm sự, ngoài đam mê văn chương, chị rất mong muốn được cống hiến làm việc trong hai mảng y tế và giáo dục. Bởi một đất nước muốn tiến bộ thì nên cần tập trung hai mảng này để đời sống con người được nâng cao. Không chỉ vậy, Trà My còn học thêm nhiều lớp nghiệp vụ về truyền thông để phát triển công việc. Song song đó, chị tham gia nhiều hoạt động xã hội như là cách trả ơn cuộc đời vẫn còn mỉm cười với mình.

Với những người khuyết tật, làm việc nuôi sống bản thân đã khó, để thành công và nổi tiếng càng khó khăn hơn gấp bội. Thế mà Trần Trà My, nữ nhà văn đặc biệt này đã làm được điều đó bằng cả nghị lực chưa bao giờ cạn. Trà My luôn tin rằng: “Con người chỉ thật sự thành công khi họ quên đi số phận kém may mắn của mình để sống và vượt qua mọi khó khăn trong cuộc sống; dẫu cho bạn là một người lành lặn hay khiếm khuyết thì bạn vẫn là một con người mà thôi! Bởi một nhẽ, sự mặc cảm không bao giờ tồn tại trong những người yêu cuộc sống và khát khao được sống”.

Thủy Liên