Ông già mù mở đường cho trẻ bản tìm “con chữ”

Cập nhật: 09:55 | 21/04/2018
Một ông cụ mặc dù đã không còn nhìn thấy ánh sáng, sức lực cũng cạn dần theo thời gian, vẫn kiên quyết mở đường cho lũ trẻ trong bản tìm đến ánh sáng của con chữ, bước ra khỏi cái khổ cực mà ông đã nếm trải cả cuộc đời…  

Câu chuyện của chàng trai mù

Đó là câu chuyện cảm động về ông Lê Đình Thịnh (SN 1947, người ở xã Lương Sơn, huyện Thường Xuân, tỉnh Thanh Hóa). Sinh ra trong một gia đình bần nông, cuộc sống khó khăn, thiếu thốn. Tuổi thơ của ông cũng trôi qua như những đứa trẻ ở địa phương cùng thời, nhìn cuộc đời màu hồng bằng đôi mắt sáng ngời, dù hàng ngày vẫn ăn cơm độn với sắn.

Rồi chuyện buồn ập đến khi cậu bé Thịnh ngày ấy lên 4 tuổi, cậu bị ốm rồi bị đau mắt, dù bố mẹ đưa cậu đi khắp nơi chữa trị nhưng đôi mắt ngày một nặng hơn và không thể chữa được nữa. Cũng từ đó Thịnh phải làm quen với cuộc sống trong bóng tối…

Năm lên 7 tuổi, bố mẹ không muốn cậu con trai tự kỷ trong nhà, nên cho cậu đi học chữ trong lớp bình dân học vụ, nhưng Thịnh chỉ có thể ngồi nghe thầy cô giảng bài qua lời nói. Dù rất thích nhưng cậu cũng phải bỏ dở việc học hành (vì lúc đó chưa có chữ braille dành riêng cho người khiếm thị như bây giờ).

Nghỉ học, Thịnh làm nhiều việc nhà giúp đỡ bố mẹ. Bắt đầu từ những công việc nhỏ, như rửa bát, quét nhà, rồi đòi đi theo em gái tên Nhâm lên rừng chăn trâu, lấy củi. Cứ như vậy, con đường đi nhiều thành quen, cậu thuộc lòng từng đoạn, từng gốc cây, ổ gà…

Sờ tay xuống khay chén, rót ly nước trà vừa đủ, đoạn cầm lấy ly uống một hơi rồi như chợt nhớ đến chuyện gì đó, ông Thịnh kể: Đấy, nhắc đến chuyện đi chăn trâu, có lần tôi đi chăn trâu bị lạc vào rừng, lang thang mò mẫm mãi đến khuya mới về được tới nhà. Lúc ấy không thấy gì, cũng sợ hãi lắm, nhưng rồi trấn tĩnh lại để lắng nghe và cảm nhận tiếng nước chảy, tiếng gió hay sờ vào vỏ cây để nhận biết độ ẩm để rồi dựa vào đó để phán đoán hướng đi rồi cũng về được đến nhà thì nghe mọi người nói đã khuya lắm rồi…!

“Rồi sau lần đó không chịu khuất phục, vì bản thân không muốn biến mình thành gánh nặng cho gia đình, xã hội nên tôi tập làm thêm nhiều việc khác. Nhờ người hướng dẫn rồi sau đó tự lần mò mà làm thôi, nhiều lúc không nghĩ mình làm được việc này việc kia, vậy mà cũng hoàn thành. Tự mình chặt tre, nứa mang về, sau đó ông mày mò chẻ tre, ra lạt để đan rổ, thúng rồi đem xuống chợ bán, cho dù thu nhập không nhiều nhưng cũng giúp ông trang trải cuộc sống và tìm thấy niềm vui trong lao động…!”, ông Thịnh tự hào.

Anh Lưu Văn May (hàng xóm gia đình ông Thịnh) chia sẻ: Nay thì kể cả ngôi nhà sàn của gia đình mà bị hư hại do mưa gió, hay mối mọt là ông cũng không ngại ngần gì mà tự trèo lên trên mái nhà sửa chữa lại như một người bình thường. Chính nghị lực của bản thân đã giúp ông Thịnh có được cuộc sống bình thường như bao người, mặc dù kém may mắn, mỗi lúc có ai trong nhà gặp khó khăn lại nhắc đến tên ông Thịnh để cố gắng…

Một người con gái trong làng cảm phục những đức tính cần cù, chịu khó lao động dù biết ông là người mù nhưng vẫn quyết tâm vượt qua định kiến đến với ông. Hạnh phúc nhân đôi khi 2 vợ chồng có một người con trai, rồi ngày tháng trôi đi giờ ông đã lên chức ông nội.

ong gia mu mo duong cho tre ban tim con chu
Phút giây thư giãn bên các cháu là động lực để ông hoàn thành tâm nguyện. Ảnh: G.Ân

...Đến việc làm không giống ai

Dù tuổi đã ngoài 70, nhưng biết các con, các cháu mình và các cháu học sinh trong bản hàng ngày phải qua một con đường khó đi, để ra khỏi bản kiếm cái chữ. Ông Thịnh quyết tâm làm đường cho các cháu đi học được thuận lợi hơn, đầu tiên ông tự làm chiếc xe chở đất với bánh xe bằng gỗ, do xe không có vòng bi nên ông đặt luôn cho cái xe gỗ với cái tên xe “cút kít”.

Rồi dùng chiếc xe tự chế chở đất dưới ruộng nhà mình để lấy đất đắp đường. Ban đầu thấy ông Thịnh làm như vậy, nhiều người tỏ ra buồn cười và nói ông “bị khùng” bởi người trẻ, người sáng mắt còn không làm được huống chi là ông sức già, lại bị mù thế kia?

Thế rồi khi chứng kiến thấy con đường khó đi mỗi ngày thay đổi, rộng rãi và bằng phẳng dễ đi, kéo dài hơn 100 mét, không chỉ cho học sinh mà ngay cả cho người dân trong thôn, xóm đi lại dễ dàng hơn, nên nhiều người chuyển từ cười đùa sang nể phục và yêu quý ông hơn. Đặc biệt hơn nữa là không để con đường xuống cấp, ông vẫn cứ cần mẫn chở xe đắp đất “duy tu, bảo dưỡng”.

ong gia mu mo duong cho tre ban tim con chu
Ông Thịnh kéo xe làm đường.

Nơi ông đào lấy đất đắp đường trong vườn nhà giờ thành một cái ao, từ đó ông mua cá về thả, nhiều năm nay không chỉ cho gia đình ông thêm nguồn thực phẩm cải thiện bữa ăn hàng ngày mà còn bán lấy tiền trang trải cuộc sống. Bên cạnh việc hăng say lao động, sản xuất, ông Thịnh còn có nhiều tài lẻ bởi ông sử dụng thành thạo rất nhiều những nhạc cụ dân tộc như đàn bầu, sáo, tiêu, chiêng, trống.

Cứ có thời gian rảnh và có người đến học là ông lại nhiệt tình dạy bảo nên không ít người còn gọi ông với cái tên trừu mến “nhạc sỹ mù”, nghệ nhân làm đàn bầu, khoét ống sáo…

Ông Nguyễn Hữu Thảng (Chủ tịch Hội người cao tuổi xã Lương Sơn) cho biết: Ông Lê Đình Thịnh không may bị mù từ bé, hiện đang sống với con và cháu, dù là người có hoàn cảnh không may mắn nhưng lại là một người có nghị lực vươn lên trong cuộc sống nhất là việc làm đường giúp học sinh đi học và người dân đi lại thuận tiện.

Gia Ân