Những điều vô giá
(PL&XH) - “Những điều vô giá” của M.Adam qua phần dịch của Thu Hiền là một minh chứng. Thú vị hơn, truyện ngắn này đã có một cái kết có hậu như thể cần phải vậy, không thể khác.
-
Cổng làng
(PL&XH) - Chiếc cổng rêu phong cổ kính có hai tầng lầu 8 mái cong màu nâu đen, có bậc lên xuống vừa hẹp vừa trơn của rêu mà lại không có lan can.
-
Khoảnh khắc của yêu thương
(PL&XH) - Vẫn biết sinh, lão, bệnh, tử là lẽ đương nhiên của tạo hóa. Nhưng một khi phải nói lời vĩnh biệt với những người mà ta thương yêu hết lòng, thật không dễ dàng
-
Tập leo núi
(PL&XH) - Từ khi được báo ngành giao chân gác cửa… sổ lớp học, cái anh nhà giáo là tôi lại được thêm danh hiệu nhà báo, được một chỗ ngồi ở tòa soạn để tiếp bạn viết, bạn đọc.
-
Mưa mùa hạ
(PL&XH) - Những cơn mưa mùa hạ. Làm sao mà không nhớ nó nhỉ? Nhớ lắm! Vì chính nó, với đặc điểm âm thanh bóng hình mang sắc thái riêng đã khắc khảm vào trí nhớ mình.
-
Niềm tin cổ tích
(PL&XH) - Nhìn thấy vẻ lạc quan của bà, chẳng ai có thể ngờ rằng cách đây không lâu, bà vừa mới mất đi người chồng yêu quý, người mà bà đã gắn bó hơn 50 năm qua.
-
Cao hổ cốt
(PL&XH) - Trong 4 người con, ông Hoan lo buồn nhất anh con cả tuổi Thân, tên Hỷ, bởi Hỷ mắc thói hung đồ, dối trá lại dính cờ bạc rượu chè, ngoài 30 tuổi vẫn phải nuôi báo cô.
-
Đội mưa
(PL&XH) - Nhà tôi sâu trong hẻm, sâu tới mức phải ba hàng số trèo lên nhau mới viết xong cái số nhà tôi. Sâu thế chẳng mấy khi được tiếp khách. Những đêm mưa, đường trong hẻm lầy lội lại càng ít khách.
-
Chợ phường
(PL&XH) - Chợ phường N.K của tôi thế là đã được khai sinh! Và bây giờ, sau mấy tháng trời bỏ qua cái hình ảnh mấy cái quán chợ vẹo vọ gầy gùa hắt hiu, nó đã là một tổ hợp thương mại có quy củ, nghiêm ngắn.
-
Mường Thanh
(PL&XH) - Nói đến Mường Thanh, hẳn nhiều người nhận ra ngay là địa danh ở Điện Biên Phủ - bản hùng ca chiến thắng chủ nghĩa thực dân cũ đã lui về quá khứ trên nửa thế kỷ.
Các tin khác