Hiểu về Công ước của Liên hợp quốc về chống tham nhũng

Sự ra đời của Công ước của Liên hợp quốc về chống tham nhũng

Cập nhật: 19:07 | 10/06/2018
Tham nhũng là hiểm họa toàn cầu, cần có sự chung tay hành động, hợp sức cùng đấu tranh của cộng đồng quốc tế.

Hội thảo "Tăng cường liêm chính, trách nhiệm giải trình và minh bạch trong ngành hành pháp", ảnh minh họa

Tham nhũng tồn tại ở nhiều quốc gia và nền kinh tế thế giới, bao gồm cả các quốc gia, các nền kinh tế phát triển và các quốc gia, các nền kinh tế kém phát triển. Tham nhũng là hiểm họa toàn cầu, cần có sự chung tay hành động, hợp sức cùng đấu tranh của cộng đồng quốc tế.

Ngày 4-12-2000, Đại hội đồng Liên hợp quốc đã ra Nghị quyết số 55/61 xác định cần phải có một văn kiện pháp lý quốc tế hữu hiệu chống tham nhũng. Theo Nghị quyết này, Ủy ban soạn thảo Công ước của Liên hợp quốc về chống tham nhũng được thành lập. Theo kế hoạch, Ủy ban này dự kiến tổ chức 6 phiên họp trong 2 năm (2002 và 2003) để soạn thảo Công ước.

Để chuẩn bị cho các phiên họp chính thức nói trên, Liên hợp quốc đã tổ chức cuộc họp liên chính phủ để bàn về chức năng, nhiệm vụ của Ủy ban soạn thảo và tiến hành cuộc họp trù bị tại thủ đô Ác-hen-ti-na từ ngày 4 đến 7-12-2001 với sự tham gia của các chuyên gia đại diện 56 quốc gia, đồng thời để hình thành dự thảo Công ước đầu tiên.

Trên thực tế, việc giải quyết vấn đề thông qua Công ước phải trải qua không phải 6 mà là 7 phiên họp của các quốc gia trong khuôn khổ Liên hợp quốc. Ngày 1-10-2003, tại phiên họp thứ 7, với tinh thần khẩn trương và xây dựng, Công ước đã được thông qua với 8 chương và 71 điều.

Theo Nghị quyết số 58/169 ngày 18-12-2002, Đại hội đồng Liên hợp quốc đã chấp nhận đề nghị của Chính phủ Mê-hi-cô về việc đăng cai Hội nghị chính trị cấp cao về ký Công ước và mời các quốc gia tham gia Lễ ký Công ước tại thành phố Mê-ri- đa, Mê-hi-cô.

Sáng 9-12-2003, Tổng thống Mê-hi-cô và Phó Tổng thư ký Liên hợp quốc khai mạc Hội nghị. Từ ngày 9 đến 11-12-2003, đã có 95 nước ký Công ước của Liên hợp quốc về chống tham nhũng, trong đó có Việt Nam.

Đỗ Phương