Thu lãng đãng

Cập nhật: 08:45 | 13/09/2018
Bừng tỉnh sau giấc ngủ miên man, bình minh đã len lỏi vào căn phòng nhỏ từ lúc nào, linh cảm cho thấy có sự hiện diện của điều gì đó, vừa lạ, vừa quen.

Vén chiếc rèm cửa còn rủ bên ô cửa sổ nhỏ quen thuộc, không phải cái nắng hanh hao của mùa hạ như mọi khi. Mùi vị, hương thơm đều như của riêng tôi vậy. Chậm rãi hít một hơi thật sâu trong lồng ngực, làn gió mát lành như xuyên thấu, đánh thức trái tim, nó mang theo cả sự trong trẻo, lãng đãng, thu đến bên tôi bất chợt…

Tựa mình bên khung cửa, đôi mắt ngập tràn màu xanh của đất trời, nhìn vào hư vô nhưng có một cái đẹp vô tình khiến tôi không thể rời mắt. Trên nền trời xanh trong cao vút là nét chấm phá của những áng mây lãng đãng trôi. Có đàn chim bay ngang qua điểm tô cho bức tranh mùa thu thêm sinh động. Tôi tự thấy mình tự do như những cánh chim đang chao nghiêng đôi cánh vút trên không trung kia. Đi qua bao mùa thương nhớ vẫn đơn độc với đôi cánh nhỏ tự tại và kiêu hãnh. Rồi tự hỏi lòng mình, có khi nào mệt mỏi, con chim nhỏ không còn muốn mải miết với những cuộc hành trình dài vô tận không đầu không cuối của mình nữa. Mà muốn tìm đến một nơi chốn bình yên. Chí ít là bên khung cửa sổ nhỏ, nơi căn phòng nhỏ chứa nhiều thứ lãng mạn đủ khiến cho mình cảm thấy được bảo vệ, được an toàn trước những sóng gió của thiên nhiên, của cuộc đời.

thu lang dang

Rồi lại chợt giật mình nhận ra vết thương trong quá khứ. Cũng viễn cảnh màu hồng ấy, cuộc sống thật tươi mới, ý nghĩa. Con chim nhỏ vẫn tung đôi cánh tự do, đắm chìm trong hạnh phúc ngọt ngào mê đắm. Rồi một ngày chợt nhận ra người thương bên trong căn phòng mà mình hằng mơ ước ấy lại chính là người làm tổn thương mình.

Vết thương sâu đậm trong lòng chưa khi nào nguôi ngoai. Đôi khi nó trở thành thứ rào cản vô hình khiến con chim nhỏ không còn tự tin sải cánh. Cho đến khi mở cánh cửa sổ nhỏ ấy, cũng chính là cởi mở tấm lòng mình, nỗi đau, vết thương lòng không còn ngày ngày chất chồng lên nữa. Chim nhỏ không tin được một ngày mình lại có thể tiếp tục bay bằng đôi cánh nhỏ của mình, đến bất cứ nơi nào mình muốn, dừng chân chốn nào mình cảm thấy an toàn.

Cuộc đời con chim nhỏ lại tiếp tục với những cuộc hành trình dài vô tận vào một ngày đầu thu chưa bao giờ trong trẻo đến thế. Có chiếc lá vàng xao xác heo may, chút gió giao mùa chớm lạnh, hương hoa sữa thoang thoảng đâu đó, hoa sấu rụng vàng khắp nẻo đường, góc phố. Cơn gió mát lành cuốn theo cả những đam mê tuổi trẻ, những ước mơ, hoài bão, kỳ vọng về tương lai bay cao, bay xa trên bầu trời xanh, cao vút. Mọi giác quan như được tái sinh để bắt đầu cho một khởi đầu mới không còn những vụng dại ban đầu.

Mai Linh