Nghị lực sống của người phụ nữ giàu lòng nhân ái

08:09 ngày 17/02/2017

(PL&XH) - Số phận đã cướp đi đôi chân lành lặn của cô bé chưa đầy một tuổi Nguyễn Thị Hương, song cũng chính số phận đã phải lùi bước để nhường chỗ cho ý chí và nghị lực của người phụ nữ kiên cường ấy. Chị đã nỗ lực không ngừng, học tập và lao động gấp đôi, gấp ba những người bình thường khác để vượt qua mặc cảm của người khuyết tật. Giờ đây, chị là bà chủ một cơ sở khảm trai đồ gỗ mỹ nghệ nổi tiếng ở xã Vạn Điểm-huyện Thường Tín-Hà Nội, tạo công ăn việc làm cho 30 lao động. Đáng quý hơn, chị còn dạy nghề cho những người khuyết tật từ khắp nơi tìm về…

Nỗ lực không mệt mỏi

Năm 1971, một gia đình nghèo đông con ở thôn Vạn Điểm chào đón thành viên mới: Một cô bé bụ bẫm, xinh xắn, cái miệng cười thật tươi. Được vài tháng tuổi thì Hương bị sốt triền miên. Những cơn sốt cứ kéo dài mãi, gia đình nghèo tất tả vay mượn ngược xuôi để thuốc thang cho con. Nhưng mọi cố gắng của bố mẹ cùng bao nhiêu thuốc men đều không thể ngăn được đôi chân của Hương teo nhỏ mỗi ngày. Bố mẹ cô chỉ biết lặng lẽ khóc khi nhìn con gái vĩnh viễn không thể đứng, không thể lần bậu cửa lẫm chẫm học đi. Đến tuổi vào lớp 1, những đứa bạn cùng xóm í ới gọi nhau tung tăng cắp sách đến trường, lúc ấy Hương chỉ có một ước mơ là được đến trường như mọi đứa trẻ khác. Cứ thế, tuổi thơ của cô bé Hương không có chăn trâu cắt cỏ, không có cánh diều, không có những trò đồng dao con trẻ… Không gian tuổi thơ của cô chỉ có những bức tường, vỏn vẹn từ trong nhà ra đầu ngõ.

Đến khi Hương thành thiếu nữ, nghề khảm gỗ ở làng bắt đầu phát triển mạnh mẽ, thanh niên trong làng kéo nhau đi học nghề. Hương thấy nghề mộc làng mình phát triển nhưng trang trí hoa văn và khảm trai thì chưa nhiều người biết làm, chị xin gia đình cho đi học. Bố mẹ, anh chị em ngăn cản, bởi việc đi lại của Hương đã khó khăn lắm rồi, mọi sinh hoạt hàng ngày đều phải có người giúp đỡ thì nói đến việc học nghề làm gì cho thêm buồn, thêm tủi.

Nhưng rồi gia đình cũng phải đồng ý trước quyết tâm của chị, 22 tuổi chị bắt đầu đi học nghề trang trí hoa văn và khảm trai trên đồ gỗ mỹ nghệ. “Gọi là đi học nghề chứ thực ra hồi đó, tôi đến xưởng của người làng lân la học lỏm thôi chứ có được kèm cặp gì nhiều đâu. Thấy mình thế này, người ta sợ dạy rồi lại phí công”, chị Hương buồn rầu kể lại. Hồi ấy, cứ thấy Hương lết đến xưởng mò mẫm học, nhiều người trong làng nhìn cô đầy ái ngại. Việc học đối với Hương cũng không hề dễ dàng. Công việc này hay phải di chuyển, chạy đi lấy cái này, cái kia, rồi đôi tay phải làm cả công việc của hai chân, vốn đã mệt mỏi nay lại phải cầm đục, cầm búa nữa. Những ngày đầu, hai tay sưng đỏ tấy lên, cầm cái đục, cái búa trong tay mà không có cảm giác, lắm lúc chúng cứ tự do rơi khỏi tay Hương. Nhưng không nản lòng, ngày ngày cô vẫn bặm môi gắng sức để vừa ngả được tấm gỗ vừa giữ thăng bằng sao cho không… đổ, vẫn cần mẫn ngồi bên cạnh những người thợ trong xưởng để học với quyết tâm sẽ tự lo được cho mình, và để cho thiên hạ thấy rằng mình “tàn nhưng không phế”.

Ngày lại ngày, bất kể gió mưa, rét mướt, nắng nôi, cuối cùng Hương cũng học thành nghề. Đến khi xin vào làm cho một cơ sở, để không thua kém bất kỳ người thợ nào, Hương nhận làm thêm cả buổi tối. Những đêm dài cả làng đã chìm sâu trong giấc ngủ, riêng mình Hương vẫn cặm cụi lạch cạch đục đẽo. Lúc cầm tháng lương đầu tiên trên tay, Hương đã bật khóc. Chỉ sau hơn một năm vừa học vừa làm, tay nghề Hương đã vào loại khá. “Suốt ngày hì hục đục đẽo, chạm trổ, những hoa văn, họa tiết trên gỗ khiến mình say nghề lúc nào không hay và không thể dứt ra được”, Hương nói, để rồi cuối cùng chị quyết định tách ra làm riêng.

Anhh
Chị Nguyễn Thị Hương say sưa truyền nghề cho các em khuyết tật. Ảnh: Hà Hương


Mang yêu thương đến người cùng số phận

Tìm đến cơ sở sản xuất của chị Hương, một ngôi nhà hai tầng nằm giữa xóm 2 của làng Vạn Điểm, tầng một rộng khoảng 30m2, người thì đang đục, người đang khảm trai lên gỗ, người cầm chiếc cưa hình bán nguyệt bé xíu để cưa những mảnh trai thành các loại hoa văn. Chị Hương đeo kính cũng đang cặm cụi đục. Thấy nhà có khách, chị bỏ kính: “Làm cái nghề này mà cũng cận đến 2,5 độ rồi đấy”. Thật khó để tin rằng cơ ngơi này của chị bắt đầu từ số vốn chỉ mấy trăm nghìn đồng. Khi quyết định tách ra lập cơ sở riêng, chị vừa là chủ vừa là thợ. “Năm 1994, mấy trăm nghìn là to lắm, tôi vừa dốc hết số tiền tích cóp được, vừa vay mượn anh em mới có được số vốn ấy đấy”, chị Hương nói. Bỏ qua mọi lời xì xào của xóm giềng, chị miệt mài làm việc, làm đến quên ăn quên ngủ. Khách hàng của chị lúc đầu cũng chỉ là xóm giềng, họ mạc, sau thấy sản phẩm của chị cẩn thận, tỉ mỉ, khéo léo, khách các nơi khác bắt đầu tìm đến đặt hàng. “Công mài sắt” của chị bắt đầu cho thành quả, số tiền vốn ngày một tăng, tay nghề của chị cũng thuộc hàng nhất nhì của làng nghề. Người cùng làng vẫn không ngớt thán phục: “Chị ấy mạnh mẽ và giàu nghị lực lắm”.

Hữu xạ tự nhiên hương, một số con em khuyết tật trong xã được bố mẹ đưa đến xin chị… dạy nghề. Người cùng cảnh bao giờ cũng thương và thông cảm nhau hơn, em nào đến chị cũng kiên trì kèm cặp “một thầy một trò” suốt ba tháng ròng. Chị cũng chỉ nhận gạo, nhận tiền ăn trong ba tháng ấy, khi các em đã nắm được cơ bản, đã bắt đầu làm được nghề, mọi khoản chu cấp của gia đình các em đều… không cần nữa. Nhiều em còn dành dụm được lương tháng để cuối năm gửi về cho bố mẹ. Thời điểm này, xưởng của chị tạo công ăn việc làm cho 30 lao động, ăn ở, làm việc tại xưởng cũng đã gần 10 người. Chị bảo: “Từ ngày mở xưởng đến giờ, tôi cũng dạy nghề được cho gần 70 người, sống cùng một mái nhà ít cũng 365 ngày nên ai cũng như ruột thịt”.

Những người gắn bó với xưởng của chị Hương từ ngày đầu mới mở còn làm đến giờ là chị Đặng Thị Tươi và Vũ Thị Thùy. Thùy quê ở Khoái Châu, Hưng Yên, bố mẹ em vượt sông đưa cô con gái không may bị câm bẩm sinh sang tìm nhà chị Hương để học nghề. Thùy cao ráo, mảnh khảnh và rất khéo tay. Chị Hương bảo: “Thùy đục rất khéo, lại thông minh nên dạy rất nhàn và nhanh”. Thùy đã sống và làm việc ở xưởng của chị suốt ngần ấy năm nên chị rất hiểu tính nết em và coi như em gái trong nhà. Mỗi ngày công của Thùy cứ gửi cả chỗ chị Hương, cuối năm hoặc khi nào cần, bố mẹ em sẽ sang lấy. Chị Hương kể tiếp hào hứng: “Nguyễn Thị Tâm, nhà ở dưới Châu Can – Phú Xuyên, bị nhiễm chất độc da cam, chỉ cao đúng 1m, bố mẹ cũng đưa lên học nghề, giờ cũng tự mở xưởng làm ăn ở dưới quê rồi”.

Không chỉ ý chí, nghị lực vươn lên để khẳng định mình, chị Hương còn là điển hình của một trái tim nhân ái. Chị đã nhiều lần đi họp và tham dự báo cáo kinh nghiệm làm ăn giỏi, nhiều lần vinh dự được UBND xã Vạn Điểm, Hội người tàn tật và trẻ mồ côi Việt Nam tặng bằng khen, chứng nhận “Gương người bảo trợ điển hình”.

Hà Hương / PL&XH

  • Từ khóa:
Dự báo thời tiết các tỉnh thành