Chỉ giận chút thôi...

Cập nhật: 10:25 | 13/04/2019
Người ta bảo, đàn bà hay chấp nhặt, giận dỗi nhưng nhà chị thì ngược lại... Anh thường là người tỏ thái độ và chị là người phải làm lành.

Ngày còn yêu, họ ít khi giận nhau. Hầu như lần nào anh cũng là người chủ động dỗ dành và khiến chị bật cười vì những câu nói hài hước dễ thương. Vậy mà, sau ngày cưới, anh như trở thành một người khác. Có lẽ, áp lực bởi gánh nặng “cơm áo gạo tiền” đè nặng trên đôi vai đã khiến anh thay đổi.

Cả hai cùng đi làm, nhưng hễ khi về tới nhà mà thấy cơm nước chưa xong, con chưa được tắm... lập tức anh ngồi phịch xuống ghế, mặt sưng như bị ong đốt. Con nhỏ ốm, quấy khóc ban đêm, anh không dỗ con cùng chị mà còn càu nhàu: “Có mỗi dỗ con cũng không nên thân...”. Cả đêm dỗ con, sáng ra hai mẹ con dậy muộn, anh cũng cáu.

Sau này, chị tìm hiểu thì được biết, thời gian đó, mỗi khi tới cơ quan, người yêu cũ của anh thường hỏi han, tỏ vẻ quan tâm. Lại thêm vài người cùng phòng “thêm lời” theo kiểu vợ anh chậm vụng, giá mà lấy cô kia có phải đỡ vất vả không. Mỗi ngày một chút, những lời rủ rỉ kiểu đó càng khiến mâu thuẫn gia đình anh thêm nặng nề.

chi gian chut thoi
Ảnh tư liệu

Anh cứ vậy, còn chị, cứ im lặng chịu đựng và tìm cách làm hòa mỗi khi anh giận dỗi. Thực ra, chị cũng không phải loại “đụt”. Còn trẻ nhưng chị đã là lãnh đạo của một phòng quan trọng trong cơ quan, lại tham gia thêm công tác đoàn thể nên rất bận. Việc nhà, chăm con, hầu như anh không giúp đỡ gì nên chị phải khéo sắp xếp thời gian lắm mới có thể chu toàn mọi việc. Chị chỉ nghĩ đơn giản, thôi thì “nhịn” đi một chút cho êm cửa êm nhà. Thời gian và trí óc để mà lo tính chuyện công việc còn hữu ích hơn.

Thời gian sau, cô người yêu cũ của anh kết hôn. Chồng cô ta cũng có tí chức sắc ở một hãng nước ngọt khá nổi tiếng. Thế là mọi việc nhà trút hết sang cô ta. Vì làm cùng cơ quan nên anh được chứng kiến cảnh “sấp sấp ngửa ngửa”, “đầu bù tóc rối”, thường xuyên đi làm muộn mỗi sáng của cô ta. Lúc này, chắc anh cũng dần hiểu ra, người phụ nữ sau hôn nhân vất vả đến nhường nào. Cũng là lúc anh nhận thấy những điều cô ta nói về sự vén khéo của phụ nữ trước đây chỉ là một mớ lý thuyết.

Anh dần thay đổi. Mỗi ngày một chút, anh giúp chị những việc nho nhỏ trong gia đình. Cuối tuần, tuy là ngày nghỉ nhưng chị phải làm việc tại nhà, anh vào bếp giúp chị nấu nướng, chẳng nề hà. Tiếng cười vui dần trở lại trong gia đình họ. Thi thoảng, bệnh “giận dỗi” của anh vẫn “tái phát” mỗi khi chị “mải việc” cơ quan quá. Có lần, tuy đang giận dỗi, giữa đêm chị tỉnh giấc vì thấy anh kéo chăn đắp cho hai mẹ con. Chị mỉm cười, chìm vào giấc ngủ với ý nghĩ: “Chỉ giận thôi... chưa bao giờ hết yêu”.

Vy Anh

tra-cuu-diem-thi-bottom-article