Tội lỗi ám ảnh nam phạm nhân vì hại chính anh mình

Cập nhật: 09:22 | 16/03/2019
Chỉ vì mâu thuẫn trong lúc uống rượu ngày giỗ cha, thế mà anh em Khang trở nên hiềm khích để rồi khi va chạm xảy ra, anh em Khang kẻ còn người mất. Khoác bản án chung thân về tội giết người, Khang vào tù với nỗi ân hận...

Người đàn ông mang tội giết anh trai ấy chính là Trịnh Văn Khang, SN1962, quê ở xã Hải Vân, huyện Hải Hậu, tỉnh Nam Định. Khang hiện đang chấp hành bản án chung thân tại phân trại số 1 trại giam Nam Hà.

Cả giận mất khôn

Tiếp PV, Khang không hề né tránh tội lỗi của mình, điều mà hầu hết những kẻ giết người thường không muốn nhắc tới. Với họ, đó là một ký ức kinh khủng và dù biết những ngày chốn lao tù là trả giá cho việc làm tội lỗi ấy nhưng họ không muốn nhắc lại. Không muốn khơi lại vết thương lòng để ít ra đỡ bị giày vò, mặc cảm. Thế nhưng Khang thì lại khác. “Tôi không né tránh tội lỗi của mình. Tôi kể lại để nhắc nhở mình đã làm một việc mà cho đến sau này, dù có cơ hội trở về thắp cho anh ấy nén nhang, dù được người thân rộng lòng bỏ qua thì tôi cũng không bao giờ có thể tha thứ cho bản thân được”, Trịnh Văn Khang cho biết.

Với một người đàn ông trung niên, việc trở về đoàn tụ với gia đình sau khi thi hành bản án chung thân có thể là chuyện bình thường. Nhưng với một người đã xấp xỉ tuổi sáu mươi, lúc nào trong lòng cũng chịu sự giày vò vì tội lỗi như Khang, nếu có được giảm án cũng phải mất 20 năm cải tạo mới được ra tù thì quả là một sự may mắn. “Tôi ở đất bố mẹ còn hai anh thì lập nghiệp ở nơi khác. Hôm xảy ra chuyện đúng vào ngày giỗ bố”, Khang kể.

Theo lời Khang, hôm đó vợ chồng Khang tổ chức giỗ bố nên có làm cơm cúng và mời cô dì chú bác trong họ hàng tới ăn uống. Vợ chồng anh trai Khang là anh Quang cũng tới dự. Trong lúc ăn cơm, Khang và anh trai có tranh luận vài điều, vì không cùng quan điểm nên dẫn tới đôi co, lời qua tiếng lại. Sợ mất hòa khí gia đình, những người có mặt đã can ngăn. Anh Quang giận dữ bỏ về còn Khang vào buồng nằm ngủ.

Đến khoảng 14g, Khang ngủ dậy, ra bàn ngồi uống nước. Lúc này vợ con Khanh đi vắng cả. Trong lúc đang nghĩ vơ vẩn, Khang giật mình khi thấy anh trai cùng hai con cầm gậy chạy vào đánh tới tấp. Bị đánh bất ngờ, Khang chỉ biết ôm đầu chống đỡ song dường như anh trai và hai người con vẫn chưa hả cơn giận. Họ tiếp tục xông vào đánh Khang không chỉ rách đầu phải khâu 6 mũi và một nhát đâm xuyên vai xuống phổi. Dường như chỉ đến khi ấy cơn giận dữ trong người Khang không còn kìm nén được nên khi ngã xuống sàn nhà, Khang kịp nhìn thấy con dao cắt chanh nên đã vơ lấy, đâm ngược lên. Oan nghiệt thay mũi dao ấy đã đâm trúng người anh trai và cướp đi tính mạng của người đàn ông này. Kết cục là sau trận ẩu đả không ai ngờ tới ấy, ông Quang thiệt mạng còn Khang phải nằm BV 3 tháng điều trị vết thương rồi mới hầu tòa. Bị kết án chung thân, Trịnh Văn Khang về trại giam Nam Hà cải tạo bản án chung thân, tính ra đến nay đã hơn 10 năm trôi qua.

toi loi am anh nam pham nhan vi hai chinh anh minh
Phạm nhân Trịnh Văn Khang: “Tôi cầu nguyện cho mình có đủ sức khỏe để đi hết thời gian chịu phạt vì tội lỗi của mình...”. Ảnh: Nguyễn Vũ

Và những ân hận khôn nguôi

Theo lời Khang thì anh ta là con út trong một gia đình công giáo, nhà có 3 anh em trai. Anh trai cả lập nghiệp ở Hà Nội, ít về nhà do bỏ vợ cả lấy vợ hai nên bị bố mẹ từ mặt. Nam phạm nhân này giải thích rằng với người theo đạo công giáo, chuyện vợ chồng bỏ nhau để lấy người khác là điều cấm kỵ. Anh trai Khang đã phạm vào điều cấm kỵ đó nên bị bố mẹ ghét, từ đó chỉ về quê khi có việc cần kíp còn thì rất hạn chế về thăm gia đình. Khang là con út nhưng từ khi lập gia đình lại sống cùng bố mẹ trên đất của ông bà. Chính vì thế mà sau khi bố mẹ Khang “hai năm mươi về già”, anh ta được giao trọng trách hàng năm phải có trách nhiệm cúng giỗ. Theo lời Khang thì những năm trước, chuyện vợ chồng anh ta làm cơm cúng giỗ, mời họ hàng đến ăn uống đều là bình thường nhưng một hai năm gần ngày xảy ra chuyện, anh trai Khang đã không cho điều đó là đúng. “Vợ chồng tôi quanh năm chỉ biết làm ruộng, nông nhàn thì đi làm thuê nên kinh tế cũng chỉ đủ ăn. Kinh tế nhà anh Quang thì khá hơn vì có đông con trai lại từng có thời gian đi làm vàng. Chuyện anh em tôi mâu thuẫn cũng xảy ra một hai năm rồi nhưng cũng chỉ là lời qua tiếng lại và không nói chuyện với nhau thôi”, Khang kể.

Người đàn ông này cho biết đến bây giờ khi mọi chuyện đã lùi vào dĩ vãng, hơn chục năm đã trôi qua rồi nhưng Khang vẫn không hiểu tại sao lại có buổi chiều định mệnh ấy. “Có nói gì đi nữa thì cái chết của người anh do chính tay tôi gây nên. Đau khổ lắm các chị ạ”, Khang cúi đầu khẽ nói.

Đi tù khi con cái đã trưởng thành, còn lên chức ông nội, ông ngoại, Khang không khỏi day dứt. Ông ta bảo ngày mới bị bắt, Khang không biết anh trai mình thiệt mạng vì suốt mấy tháng nằm viện, mọi người đều giấu không cho Khang biết. Chỉ đến khi ra trước vành móng ngựa, Khang mới biết anh trai mình không còn nữa. Nghe tòa luận tội, nghe chủ tọa phiên tòa cho biết gia đình bị hại đã làm đơn xin giảm nhẹ hình phạt, Khang chỉ muốn không sống nữa để khỏi phải nghe những lời đau xót ấy. “Tôi không biết anh Quang thiệt mạng, càng không biết vợ tôi đã sang nhà xin lỗi và chị dâu tôi đã mở lượng hải hà xin giảm nhẹ tội cho tôi. Mặc dù tôi không phải chịu mức án cao nhất nhưng cơ hội sống như bây giờ chẳng khác nào hình phạt nghiêm khắc nhất. Lương tâm tôi chưa khi nào hết giày vò”, Khang bộc bạch.

Vào trại giam cải tạo khi tuổi đã cao, Khang được sắp xếp lao động ở đội trực sinh, công việc chính là quét dọn, nhổ cỏ vườn cây cảnh ở khu trung tâm. Tuy nhiên, thời gian gần đây do vết thương cũ tái phát, bản thân lại mắc một số bệnh khác nên Khang về đội bệnh xá, chủ yếu là nằm bệnh xá điều trị bệnh về cột sống, thoái hóa khớp. “Tôi chỉ có một niềm an ủi là vợ con tôi đã không bỏ rơi tôi lúc hoạn nạn. Hàng tháng các con tôi lại luân phiên vào thăm. Chúng nó đưa cả các cháu vào thăm ông nữa”, Khang kể.

Khang có 6 người con thì lập gia đình gần hết, chỉ còn cậu con út đang đi học. Hiểu nỗi lòng của cha nên các con Khang đã bảo nhau gom tiền bồi hoàn tổn thất cho gia đình bị hại, để Khang yên tâm cải tạo. Khang bảo anh trai cả ở Hà Nội cũng biết tin nhưng vì sức khỏe yếu nên thi thoảng gửi quà cho em trai. Mặc dù chưa một lần được anh trai cả vào thăm song những lời thăm hỏi và cả những lá thư mà thi thoảng người anh này viết cho cũng khiến Khang cảm thấy được an ủi ít. Khang bảo những lá thư của anh trai đã làm những mặc cảm tội lỗi trong lòng Khang như vơi đi và chính điều đó đã là động lực để ông ta đêm đêm chăm chỉ cầu nguyện.

“Tôi cầu nguyện cho mình có đủ sức khỏe để đi hết thời gian chịu phạt vì tội lỗi của mình. Tôi chỉ ngồi im lặng, cầu nguyện trong tâm chứ không làm ảnh hưởng tới giấc ngủ của mọi người xung quanh. Tôi biết dù mình có cầu khấn điều gì, có chăm chỉ thế nào chăng nữa thì tội lỗi ấy khó mà gột rửa được. Mong sao có cơ hội để về tạ lỗi với anh ấy”, Khang tâm sự, đôi mắt bỗng xa xăm, chất chứa u uẩn.

Nhìn Khang lúc này, chúng tôi chỉ biết cầu chúc cho ông ta có đủ sức khỏe để đi hết đoạn đường đang phải trải qua và mong sao ngày càng có ít hơn những cảnh ngang trái này.

Nguyễn Vũ